Các bài trong đề mục

Cộng Đồng

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.

TổngHội | KhuHội | DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý |

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

 

Năm 2011

Tháng 01  ||  Tháng 02

Tháng 03  ||  Tháng 04

Tháng 05  ||  Tháng 06

Tháng 07  ||  Tháng 08

 Tháng 09  ||  Tháng 10

 Tháng 11  ||  Tháng 12

 

Năm 2012

Tháng 01  ||  Tháng 02

 Tháng 03  ||  Tháng 04

Tháng 05  ||  Tháng 06

Tháng 07  ||  Tháng 08

Tháng 09  ||  Tháng 10

Tháng 11  ||  Tháng 12

 

Năm 2013

Tháng 01  ||  Tháng 02

Tháng 03  ||  Tháng 04

Tháng 05  ||  Tháng 06

Tháng 07  ||  Tháng 08

Tháng 09  ||  Tháng 10

Tháng 11  ||  Tháng 12

 

Năm 2014

Tháng 01  ||  Tháng 02

Tháng 03  ||  Tháng 04

Tháng 05  ||  Tháng 06

Tháng 07  ||  Tháng 08

Tháng 09  ||   Tháng 10

Tháng 11  ||  Tháng 12

 

Năm 2015

Tháng 01  ||  Tháng 02

Tháng 03  ||  Tháng 04

Tháng 05  ||  Tháng 06

Tháng 07  ||  Tháng 08

Tháng 09  ||   Tháng 10

Tháng 11  ||  Tháng 12

 

 

 

 

Để Tưởng Nhớ Một Vì Sao Vừa Mới Tắt:

 Chuẩn Tướng Phạm Duy Tất.

Khiet Nguyen

Chúng tôi vừa được tin Chuẩn Tướng Phạm Duy Tất, Chỉ Huy Trưởng Biệt Động Quân Quân Khu 2, đã qua đời. Xin chân thành chia buồn cùng Tang Quyến và Tổng Hội Biệt Động Quân. Trong những ngày cuối cùng tại Quân Khu 2, tháng Ba 1975, về mặt quân số, tôi không là thuộc cấp của Ông; về mặt công vụ, chúng tôi chịu sự điều động của Ông.

Chuẩn Tướng Phạm Duy Tất không phải là một danh tướng, vì ông chỉ lên cấp tướng vài tháng trước khi chúng ta mất nước. Thế nhưng điều mà tôi muốn nói ở đây là Ông được biết nhiều trong giới chỉ huy quân sự của Hoa Kỳ tại Việt Nam nhiều hơn là trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Tuy vậy, ông cũng đã từng đi vào quân sử một cách vẻ vang.

Cho đến nay, khi nhắc lại chiến trường Cao Nguyên với những trận đánh lớn và ác liệt vào giữa thập niên 1960, người ta thường chú tâm đến các trận đánh ở Dakto, Đức Cơ. Riêng về trận Ia Drang thì khi nói đến, người ta chỉ nhắc đến Quân Đội Hoa Kỳ mà quên mất chiến công hiển hách của Lữ Đoàn Nhảy Dù tại Chu Pong và của Lực Lượng Đặc Biệt tại Pleime. Vì thế, chúng tôi mời các bạn xem lại trận này.

Bắt đầu từ tháng Bảy 1965, không ảnh của Không Quân Hoa Kỳ cho thấy Bắc Việt chuyển người và vũ khí vào Nam cao hơn mức bình thường. Theo dõi thêm một thời gian ngắn nữa, họ nhận thấy hầu hết các chuyến này đến đoạn sát biên giới Miên - Kontum và Pleiku thì dừng lại. Như thế, chúng chuẩn bị đánh vào Cao Nguyên, hoặc là chúng dùng kế nghi binh.
Vào thời đó, kỹ thuật vô tuyến của quân Bắc Việt còn rất lạc hậu. Vì thế, họ dùng điện thoại để liên lạc với nhau. Trong khi chúng ta dùng điện thoại vô tuyến giữa các tổng đài với nhau thì quân Bắc Việt dùng điện thoại hữu tuyến. Loại này không thể bị nghe lén, trừ khi bị câu đường dây, mà các toán Biệt Kích Việt - Mỹ thừa khả năng vào đất địch để làm điều này. Vậy nên chỉ đến giữa tháng Chín 1965, cộng thêm với các hình ảnh mà các toán tình báo của ta thu thập được, chúng ta đã biết được gần hết kế hoạch của Bắc Việt.
Theo như kế hoạch của Võ Nguyên Giáp, đại binh Bắc Việt sẽ từ lãnh thổ Cao Miên tràn sang lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà và đánh từ Pleiku về hướng đông - bắc, cắt Việt Nam Cộng Hoà làm hai. Giáp quyết định như thế là vì ba lý do chính.
Thứ nhất, Pleiku là một tỉnh rất rộng mà quân phòng thủ diện địa không có bao nhiêu. Như thế, đại binh Bắc Việt sẽ như đánh vào chỗ không người.
Thứ hai, địa thế ở vùng này rất hiểm trở, việc di chuyển của Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hoà sẽ gặp nhiều khó khăn. Nó lại rất xa xôi, cách biệt hẳn với các vị trí đóng quân của bên chúng ta. Trong khi đó, quân Bắc Việt vốn quen chạy trong rừng với đôi dép râu nên không gặp trở ngại nào, và đương nhiên là chiếm ưu thế.
Thứ ba, khi quân Bắc Việt bắt đầu tràn sang lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà thì các đơn vị chủ lực địa phương của Việt Cộng trong tỉnh Bình Định cũng bắt đầu tấn công. Theo như Giáp tin tưởng, dân ở đây vốn rất nhiệt tình với cộng sản, sẽ tiếp tay một cách đáng kể.
Theo như tin tức tình báo của chúng ta thì chỉ huy tổng quát trận đánh này sẽ là Chu Huy Mân. Theo như chúng ta được biết lúc đó thì Tướng Mân này từng sang Nga học về tình báo. Y ta không có khả năng điều binh khiển tướng và chỉ biết theo lệnh của Giáp mà áp dụng chiến thuật "Công đồn, đả viện". Tuy nhiên, điều chết người ở đây là không những Bắc Việt mà ngay cả đám quan thầy Bắc Kinh và Mạc Tư Khoa lúc bấy giờ đều không biết gì về khả năng cơ động của Sư Đoàn 1 Không Kỵ Hoa Kỳ, lúc đó vừa đến Việt Nam. Chúng cho rằng đơn vị này đóng quân tại An Khê, quá xa những nơi mà chúng sẽ tấn công.

Áp dụng chiến thuật công đồn đả viện, ngày 19 tháng Mười 1965, Mân cho Trung Đoàn 33 Bắc Việt tấn công căn cứ Pleime, cách thị xã Pleiku khoảng 35 cây số về hướng nam - tây - nam. Đồng thời, Trung Đoàn 32 Bắc Việt rải quân dọc hai bên đường từ đó ra đến Quốc Lộ 14. Nhiệm vụ của trung đoàn này là phục kích đánh tan các lực lượng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà từ Pleiku xuống giải cứu Pleime. Sau đó, chúng sẽ quay lại hiệp lực với Trung Đoàn 33 đánh chiếm Pleime làm căn cứ. Từ đây, chúng sẽ bước sang giai đoạn 2, tấn công về phía bắc - đông - bắc để tiếp tay với đại binh của chúng.

Tại Pleime lúc bấy giờ chỉ có một đơn vị Lực Lượng Đặc Biệt Việt Nam Cộng Hoà với quân số khoảng 470 người trấn giữ. Bên cạnh họ là một toán cố vấn Hoa Kỳ. Trong suốt ba ngày đêm liên tiếp, Trung Tá Phạm Duy Tất không ngừng bay trên bầu trời Pleime để quan sát và có những chỉ thị cần thiết. Các đợt tấn công của quân Bắc Việt đều bị quân phòng thủ đánh tan, hoặc đẩy lui. Vì thế nên sang ngày thứ ba, chúng tấn công ít hơn và thay vào đó dùng đại pháo khiến quân phòng thủ bị thiệt hại nặng. Trung Tá Tất thấy rằng không thể để tình trạng này tiếp tục được nữa.

Đại Tướng William Westmoreland, Tư Lệnh Quân Đội Hoa Kỳ tại Việt Nam, theo dõi tình hình từ mấy ngày qua. Ông từng viếng các vùng xa xôi của Tỉnh Pleiku nhiều lần trước đó. Ông rất thương đồng bào ở đây, đặc biệt là đồng bào Thượng. Và, ông đã can thiệp kịp thời. Ông ra lệnh cho một đơn vị Hoa Kỳ đảm trách việc phòng thủ thị xã Pleiku để các lực lượng cơ hữu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà tại đây có thể lên giải cứu Pleime.

Ngày 23 tháng Mười, một chi đoàn Kỵ Binh và ba đại đội Biệt Động Quân lên đường, trực chỉ Pleime. Chỉ huy lực lượng hỗn hợp này là Trung Tá Nguyễn Trọng Luật. Vì đã biết rõ kế hoạch của địch cũng như vị trí mai phục của các đơn vị thuộc Trung Đoàn 32 Bắc Việt, Trung Tá Tất bàn thảo với Trung Tá Luật về kế hoạch phản phục kích.

Vừa ra khỏi Quốc Lộ 14 khoảng 6 cây số để tiến về Pleime, lực lượng tiếp viện đụng ổ phục kích đầu tiên của Trung Đoàn 32. Chúng bị đánh tan tành rất nhanh chóng và tàn lực của chúng chạy thẳng về hướng tây để vào rừng ẩn náu. Tiến thêm khoảng 5 cây số nữa, quân ta gặp lực lượng phục kích thứ hai. Chúng cũng bị đánh tan và những tên sống sót cũng chạy về hướng tây để vào rừng. Từ đó lên đến Pleime, đoàn quân tiếp viện không còn gặp một lực lượng nào khác của địch, vì chúng đã rút đi để bảo toàn lực lượng. Đến đây thì Trận Pleime mới thực sự bắt đầu.

Như đã nói ở trên, Giáp và Mân đều không biết gì khả năng cơ động của Quân Đội Hoa Kỳ. Vì thế nên hai tay tổ nướng quân này cho rằng Pleime hoàn toàn nằm bên ngoài tầm đạn đại bác của Hoa Kỳ nên mới cho tập trung quân để chờ chết. Sau khi lực lượng tiếp viện từ Pleiku đã thanh toán các ổ phục kích của Trung Đoàn 32 Bắc Việt thì trực thăng của Sư Đoàn 1 Không Kỵ Hoa Kỳ câu các khẩu đại bác đến vị trí thuận tiện nhất, và bắt đầu nhả đạn như mưa vào các đơn vị của Trung Đoàn 33 Bắc Việt đang bao vây Pleime. Sang ngày hôm sau, liên quân Kỵ Binh - Biệt Động Quân tiến gần Pleime. Quân Bắc Việt bỏ chạy về Thung Lũng Ia Drang. Ngay sau đó, đại binh Hoa Kỳ được trực thăng vận đến đây, và trận đánh ở đây diễn tiến ra sao thì hầu hết các bạn đã rõ.

Sau đó, các đơn vị Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hoà được phi cơ chở đến Đức Cơ. Từ đây, họ được trực thăng bốc đến thả xuống phía nam Ia Drang. Các đơn vị này đã chận đánh quân Bắc Việt tại Rặng Chu Pong. Đánh trả không nổi, Chu Huy Mân dẫn đám tàn binh của Trung Đoàn 33 và Trung Đoàn 66 Bắc Việt chạy trở sang lãnh thổ Cao Miên.

Trong lúc truy kích địch quân, có một số chiến sĩ Nhảy Dù bắt được nhiều tài liệu quan trọng. Bên cạnh đó, họ còn tịch thu được một số tiền mà Bắc Việt đem vào với ý định để cho lưu hành trong "vùng giải phóng".

Trong 5 năm sau đó, Trung Tá Phạm Duy Tất còn lập được nhiều thành tích khác, khiến cho ông trở thành một trong những sĩ quan cấp tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà được các cấp chỉ huy của Quân Đội Hoa Kỳ kính nể nhất. Sau đó, ông sang Biệt Động Quân.

Phần cuối của bài này là một câu truyện buồn. Tôi vẫn định rằng sau này về hưu, tôi sẽ sang Hoa Kỳ gặp lại các thượng cấp và nhân đó, kể lại với Chuẩn Tướng Phạm Duy Tất. Nay thì Ông đã bất ngờ ra đi vào cái tuổi 85 nên tôi kể ra đây trước khi anh em tiễn Ông về nơi an nghỉ sau cùng.

Từ giữa năm 1972 đến tháng Ba 1973, chúng tôi ra vào An Lộc nhiều lần bằng trực thăng. Nhờ vậy mà tôi gặp lại một người bạn của anh tôi, lúc đó là một đại uý phi công trực thăng. Cuối năm 1974, anh mang lon thiếu tá, và bị thuyên chuyển ra Pleiku. Chúng tôi gặp lại nhau ngoài đó. Sau ngày mất nước, anh em chúng tôi lưu lạc khắp nơi để rồi cuối cùng gặp nhau ở Melbourne. Anh thường kéo tôi ra tiệm ăn để kể cho nhau nghe chuyện cũ trên quê nhà. Có một lần, anh tâm sự với tôi như sau.

Trong hơn 13 năm bay yểm trợ và tiếp tế cho rất nhiều đơn vị của Lục Quân Việt Nam Cộng Hoà, càng ngày anh càng thấy rằng Biệt Động Quân là lực lượng chịu thiệt thòi và thiếu thốn nhiều nhất. Những lần các anh ấy yểm trợ cho các trung đoàn bên bộ binh, thường được họ đề nghị ân thưởng huy chương cho các anh. Trong khi đó, yểm trợ cho các đơn vị Biệt Động Quân thì chẳng được gì cả, bởi vì các đơn vị trưởng Biệt Động Quân không có thẩm quyền đề nghị; thẩm quyền đó nằm ở các ông đơn vị trưởng mà Biệt Động Quân tăng phái để họ toàn quyền sử dụng.

Những lần các anh tăng phái cho các đơn vị bộ binh, đều được họ mời những bữa cơm ngon miệng, đôi khi còn có cả rượu Martell, Hennessy. Trong khi đó, bên Biệt Động Quân chúng tôi chỉ mời họ những bữa ăn khó nuốt, có cá chiên với đĩa rau luộc, sang lắm thì có thêm tô canh bí đao với miếng thịt sườn duy nhất nằm cô đơn, buồn tủi.

Chính vì thế mà các anh thương chúng tôi nhất. Mỗi khi bay ra trận địa để chở thương binh hoặc tù binh, các anh thường đem cho chúng tôi mấy can nước, vì các anh biết chúng tôi luôn luôn cần đến.

Chiến đấu trong một hoàn cảnh như thế, chúng tôi còn phải nghĩ đến chuyện tương tế. Một người trong đại đội nằm xuống, ít nhất thì cũng phải có một vòng hoa cườm và mấy ngàn đồng phúng điếu. Một anh hạ sĩ lấy vợ, chẳng lẽ đại đội không có quà cưới, không có chút tiền mừng đôi tân hôn? Để có tiền cho những dịp như thế, bắt buộc chúng tôi phải tạo ra một quĩ đen. Nhưng, bằng cách nào?
Cá nhân tôi, lúc đó độc thân nên hàng Quân Tiếp Vụ tôi không bao giờ mua. Nhiều chiến hữu khác cũng vậy. Số hàng đó, chúng tôi để dành cho anh tiếp liệu đem bán cho công chúng kiếm chút tiền sung quĩ. Mỗi tháng, tất cả chúng tôi đều bớt ra một phần trong thực phẩm phụ trội để bán ra ngoài, kiếm thêm tiền cho quĩ. Tất cả những mặt hàng nói trên đều thuộc loại "Chỉ được phép tiêu thụ trong phạm vi Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Cấm bán cho công chúng." Thế nhưng, chúng tôi không thể làm cách nào khác, và chấp nhận lãnh phạt vì đã vi phạm quân luật. Mà đâu phải rằng muốn bán cho công chúng thì bán được, và êm xuôi.

Đầu tháng Giêng 1975, tôi rời Cư Xá Trần Quí Cáp để ra ở chung với mấy thằng bạn trong một căn nhà nhỏ ở Đường Trình Minh Thế Nối Dài. Một tối nọ, tôi ở nhà một mình, thì có chuyện xảy ra.
Lúc đó, vào khoảng quá 9 giờ tối, tôi chưa ngủ nhưng vì trời rất lạnh nên tôi vô giường trùm mền đọc sách. Tôi nghe có ba tiếng súng nổ liên tiếp. Tôi lắng nghe thì không thấy có tiếng súng nào nữa. Nơi phát ra tiếng súng cách nhà tôi ở trọ khoảng 250 thước, có lẽ sát Trung Tâm Cải Huấn, phía sau Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận Pleiku.

Lúc bấy giờ đang có lệnh cấm trại 100% nên tôi vắng mặt khi có sự việc gì xảy ra thì thật là phiền phức. Vì thế nên tôi vội vàng mặc quân phục chỉnh tề, nhét khẩu Colt-45 vào lưng quần rồi rời nhà. Để tránh nơi vừa có tiếng súng nổ, tôi đi theo ngõ nhỏ ra Đường Hoàng Diệu rồi từ đó đi thẳng đến Quân Trấn Pleiku. Tôi định rằng sẽ đi nhờ xe tuần tiểu của họ để vào đơn vị.

Tại Quân Trấn Pleiku lúc đó nhộn nhịp khác thường. Tôi thấy một chiếc GMC chở mấy quân nhân chạy ra khỏi cổng. Bên trong cổng, một chiếc xe tuần tiễu hỗn hợp chuẩn bị lên đường. Trong phòng trực, các máy truyền tin và điện thoại đều hoạt động không ngưng nghỉ, các sĩ quan tỏ ra rất bận rộn, có anh còn tỏ vẻ căng thẳng. Người duy nhất không làm gì là một thằng bạn của tôi. Nó vừa rút một điếu thuốc định đưa lên môi thì thấy tôi bước vào. Nó hỏi, "Mày có nghe gì không?" Tôi đáp lại, "Không nghe thấy gì thì tao đâu có tới đây."

Khoảng 11 giờ, sau khi đã được biết sơ qua về mấy tiếng súng nổ, tôi yên tâm quá giang xe về đơn vị.
Sáng sớm hôm sau, tôi ghé qua phòng trực, đọc sổ trực thì không thấy ghi chép gì về mấy tiếng súng nổ. Phải đến bốn ngày sau đó, tôi mới được biết sự việc gì đã xảy ra.

Sáng hôm đó, tôi phải ghé qua Ban Văn Thư nên đến văn phòng trễ hơn bình thường. Vừa nghe thấy tiếng tôi chào hỏi các bạn đồng sự, ông sếp gọi tôi vào. Ông đưa cho tôi một văn thư kẹp trong bìa và nói tôi đọc ngay rồi trả lại cho ông.
Văn thư mà tôi được xem là một Phiếu Trình, bản chính. Theo như nội dung thì vụ nổ súng là như sau.

Tối hôm đó, dường như là ngày 7 hoặc ngày 8 tháng Giêng 1975, có một chiếc GMC chở đồ hộp đến một căn nhà của dân. Gần đó, có một sĩ quan Phòng Nhì ở trọ. Anh này thấy có mấy quân nhân chuyển số đồ hộp trên xe vào nhà nên gọi cho Quân Trấn. Khi chiếc xe Tuần Tiễu Hỗn Hợp của Quân Trấn Pleiku chạy đến thì một quân nhân trên chiếc GMC đuổi họ đi. Mấy anh Quân Trấn đời nào bỏ đi nên quân nhân nói trên bắn chỉ thiên ba phát súng M-16. Chiếc xe tuần tiễu nói trên quay trở đầu chạy ra nhưng một lúc sau có một chiếc GMC chở đầy lính đến. Tuy nhiên, hai bên đối thoại với nhau khá nhỏ nhẹ và rồi cả hai chiếc GMC đều chạy đi.

Phiếu trình nói tiếp, rằng những người trên chiếc GMC chở đồ hộp mặc quân phục Biệt Động Quân. Câu cuối cùng của phiếu trình ghi là "Kính trình Thiếu Tướng thẩm tường và thẩm định."

Tôi xem lại trang đầu thì thấy có bút phê màu xanh của Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, Tư Lệnh Quân Đoàn II và Quân Khu 2. Ông phê nguyên văn như sau,
"Đại Tá Hãn điều tra vụ này, trình tôi kết quả.
Phải tìm cho ra những kẻ ăn cắp tài sản của quân đội.
Phamvanphu"

Đại Tá (Nguyễn Văn) Hãn là Chánh Sở 2 An Ninh Quân Đội lúc đó.

Rất may là anh em chúng tôi không phải làm uỷ viên trong uỷ ban điều tra vụ này.

Một thời gian sau, chúng tôi nhận được một bản sao của phúc trình điều tra. Thì ra, sự việc nói trên chẳng có gì quan trọng. Chỉ có mấy quân nhân đem thực phẩm mà anh em trong đơn vị bớt ra để bán lấy tiền cho quĩ đen của đơn vị. Trong phần nhận xét và đề nghị của uỷ ban điều tra, có nói rằng đề nghị khiển phạt sĩ quan chỉ huy hậu cứ và sĩ quan tiếp liệu của một tiểu đoàn Biệt Động Quân và khiển trách vị tiểu đoàn trưởng của tiểu đoàn này.


Vì phạm vi điều tra rất giới hạn nên chúng tôi tin chắc rằng Đại Tá Phạm Duy Tất, Chỉ Huy Trưởng Biệt Động Quân Quân Khu 2 không biết gì về vụ này. Vậy nên chúng tôi xin thưa với Chuẩn Tướng như sau.
Trong hoàn cảnh thiếu thốn, thiệt thòi, chúng ta đã phải bớt ra miếng ăn mà bán để có tiền chi dụng cho việc tương tế. Thế mà chúng ta đã bị ghép vào tội ăn cắp tài sản của quân đội. Cuối cùng thì uỷ ban điều tra đã kết luận rõ ràng, và minh oan cho chúng ta. Trong khi đó, có mấy kẻ bán cả lương thực lẫn vũ khí cho địch thì vẫn được ân thưởng huy chương, huân chương dài dài. Trong hoàn cảnh như thế mà chúng ta vẫn tiếp tục chiến đấu cho đến khi có lệnh đầu hàng, quả là không có gì phải hổ thẹn với hậu thế.

Kính thưa Chuẩn Tướng,
Chúng tôi vẫn còn ghi nhớ những kỷ niệm vui buồn với Chuẩn Tướng, với Đại Tá Hoàng Thọ Nhu trong những ngày chúng ta đón Tết Ất Mão, Mùa Xuân cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà. Nhưng thôi, chúng tôi sẽ nhắc lại những kỷ niệm đó trong một dịp khác, ngày giỗ của Chuẩn Tướng chẳng hạn, để hình ảnh Chuẩn Tướng lưu lại mãi mãi trong anh em chúng tôi.

Cách nay vừa đúng 10 ngày, chúng ta cùng mừng lễ kính Thánh Phanxico Xavier, quan thầy của Chuẩn Tướng, và cũng là quan thầy của các nơi giảng đạo, trong đó có Việt Nam. Vì thế nên chúng tôi xin Thánh Phanxico Xavier cầu bầu cùng Chúa để Chuẩn Tướng mau về Thiên Đàng. Nơi đó, Chuẩn Tướng sẽ nhớ đến Quê Hương, Dân Tộc và phù hộ cho đồng bào chúng ta sớm thoát cảnh lầm than.
Ngày xưa, chúng ta đều chiến đấu cũng chỉ vì Quê Hương và Dân Tộc. Ngày nay, chúng ta biết làm gì hơn là cầu nguyện?

Xin tạm biệt Chuẩn Tướng

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 15 Dec 2019 08:57 AM