Các bài trong đề mục

Việt Nam

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.

TổngHội | KhuHội | DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý |


Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

TV

OVM4TV Phát hình từ ngày 12 tháng 01 năm 2014

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Trong năm 2011

Trong năm 2012

Trong năm 2013

Trong năm 2014

Trong năm 2015

Trong năm 2016

 

Tháng 01 năm 2017

Tháng 02 năm 2017

Tháng 03 năm 2017

Tháng 04 năm 2017

Tháng 05 năm 2017

Tháng 06 năm 2017

Tháng 07 năm 2017

Tháng 08 năm 2017

Tháng 09 năm 2017

Tháng 10 năm 2017

Tháng 11 năm 2017

Tháng 12 năm 2017

 

 

Đồng bào Việt Nam ơi!

Đã đến lúc phải đứng lên, nổi dậy đòi quyền sống

Paul Van DĐKTTG

Dân Việt Nam phải hỏi tội chính quyền cộng sản trước hết. Bởi vì đại họa môi trường này là do chế độ độc tài đảng trị gây ra.

Không có sự giả dối, lửa đảo nào có thể che dấu được mãi. Bọn cộng sản chủ trương tuyên truyền bịp bợm, gian trá, mị dân ... đang phải trả lời trước lịch sử, trước dân tộc về những tội ác của chúng đã và đang làm trên quê hương Việt Nam.

Năm 1989, cuộc Cách Mạng Nhung (Velvet) bùng nổ từ cuộc biểu tình và tổng đình công của quần chúng, sinh viên vào ngày  27 tháng 11, 1989 đã không chịu khuất phục trước bạo lực đàn áp của lực lượng an ninh mật vụ Nazi & cộng sản (trích đoạn tường thuật nguyên văn Anh Ngữ của tác giả petr cỏrnej- jiri pokorny ; a brief history of the czech lands: "The parallel between the actions of the Nazi and communist security forces provoked a storm of public anger...") ảnh hưởng dây chuyền (chain reaction) hàng loạt dưới ngọn cờ đấu tranh bất khuất của công nhân Lex Valeza (công đoàn Đoàn Kết Ba Lan- Solidarity Movement) và nghệ nhân thi sĩ- kịch tác gia Václáv Havel (Tiệp Khắc) đã kéo sập bức tường ô nhục Bá Linh và đánh sập đế chế độc tài đỏ Liên Xô .

Nếu Ba Lan có Tổng Thống Jaruzénski hay Gorbachev, Yeltsin của Liên Xô kịp thời lắng nghe tiếng nói, nguyện vọng của người dân chuyễn mình tiến theo trào lưu dân chủ; thì hôm nay, tại sao những lảnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam và nhà cầm quyền tại Hà Nội không dám đứng dậy "đổi mới" với quyết tâm thoát Trung (nô lệ Tàu Cộng) và đồng thời xây dựng thể chế dân chủ, tự do đáp ứng nguyện vọng thiêt tha của dân tộc chống Bắc thuộc và thực dân phong kiến?

On Saturday, May 7, 2016 3:46 PM, Thi Hong Gauthier <thihonggauthier@yahoo.fr> wrote:

Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, hai tên chóp bu lãnh đạo Đảng cộng sản VN và nhà cầm quyền Hà Nội đã và đang làm gì trong mấy tuần qua?

Không thấy làm gì cả. Một vụ tàn phá môi trường sống của mấy chục triệu người dân đã bắt đầu từ đầu Tháng Tư, mấy tuần sau mới có người giữ chức thứ trưởng tới nơi và họp báo nhanh trong chớp mắt. Ai cũng thấy có thể so sánh với hành động của chính phủ Nhật Bản sau trận động đất mới đây.

Nghe tin có động đất, ông thủ tướng đã chạy ngay tới văn phòng, làm việc, thức suốt đêm điều động việc cứu cấp của chính quyền trung ương và địa phương. Ông bay tới ngay nơi bị nạn, khi gặp gỡ dân chúng thì ông quỳ gối dưới sàn nhà trước các nạn nhân ngồi trên ghế; hình ảnh này đã được truyền trên các mạng Internet tại Việt Nam.

Bản Tuyên Bố của 600 nhà trí thức Việt Nam đã lên án cảnh

“bất lực của cả một hệ thống quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương trước một đại nạn quy mô lớn của quốc gia,...”

Người không phải chính quyền chỉ bất lực, Bản Tuyên Bố viết tiếp:

“Người dân càng phẫn nộ trước phát ngôn hàm ý bao che cho nghi phạm, đánh lừa, xoa dịu dư luận của một số quan chức cấp bộ và tỉnh, (và) trước hành vi hết sức khó hiểu của người đứng đầu đảng cộng sản - đã đến thăm nghi can số một (công ty Formosa), thay vì thăm hỏi người dân bị nạn, đúng vào thời điểm mọi mũi dùi công luận chĩa hết vào nghi can ấy.”

Nếu Formosa là thủ phạm chính gây ra đại họa môi trường này, dân Việt Nam phải lên tiếng khắp thế giới, gây ra một phong trào quốc tế cùng tẩy chay đại công ty danh tiếng này. Ðó là cách phản đối duy nhất của những người thấp cổ bé miệng phải sống dưới ách độc tài đảng trị.

Ba hiện tượng,

“cá chết trên bãi biển miền Trung,”

“công nhân Tàu không giấy phép tràn ngập,”

 và “Trung Cộng lộng hành trên Biển Ðông,”

đều dính dáng với nhau và bắt nguồn từ một đầu mối: Quan hệ giữa hai đảng cộng sản, Việt Cộng lệ thuộc Trung Cộng. Nhân ngày 30 Tháng Tư, người Việt Nam càng phẫn nộ trước cảnh một chính quyền nô lệ ngoại bang!

Chính vì đảng cộng sản Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng từ năm 1950 đến nay nên “cơn hồng thủy Biển Ðông” mới xảy ra. Dân Việt Nam phải hỏi tội chính quyền cộng sản trước hết. Bởi vì đại họa môi trường này là do chế độ độc tài đảng trị gây ra.

Ngoài Vũng Áng, còn bao nhiêu vùng khác cũng đang bị nhiễm độc, từ chất phế thải của các công trường Trung Cộng đang khai thác, trong đó có các vùng mỏ Bô Xít cũng đang “đẫm máu đỏ.”

Bản Tuyên Bố của 600 nhà trí thức kết luận:

“Người dân Việt Nam quyết không chấp nhận những kẻ cầm quyền ngu dốt, tham lam, bán rẻ dân tộc vì lợi lộc, tham vọng cá nhân và phe đảng”

“Người dân Việt Nam quyết không chịu chết thảm như những con cá nhiễm độc ở Biển Ðông!”

“...Những con cá chết nằm dọc bờ biển Việt Nam như những xác người...”

Biển đã khóc thương những xác người và xác cá. Nước mắt đỏ chảy ngoài Biển Ðông vì dân Việt chưa được giải thoát khỏi chế độ độc tài

“vô trách nhiệm, vô cảm, bất chấp lợi ích quốc gia, bất chấp cuộc sống của người dân...”

2016-05-09 9:50 GMT-04:00

 ooo0ooo

Quyet Nong <nong4fam@gmail.com>:

 

Biển đang chết và ngư dân đang khóc

Mặc Lâm, biên tập viên RFA 2016-05-07

Nghe Audio

 

Một bạn trẻ Hà Nội biểu tình kêu gọi bảo vệ môi trường biển ngày 01 tháng 5 năm 2016.

RFA

Vậy là đã đúng một tháng từ ngày những con cá chết đầu tiên tại Vũng Án, Hà Tĩnh xảy ra khiến cả nước như rơi vào vùng không khí rỗng, hụt hẫng và đau xót trước những thân cá nằm phơi mình suốt hàng trăm cây số dọc chiều dài của bờ biển miền Trung. Cả nước bàn tán xôn xao và nhà nước thì lúng túng chưa đưa ra được một kết quả miễn cưỡng nào. Cá vẫn tiếp tục chết và ngư dân tiếp tục ngồi trên bờ nhìn ra biển xa.

Có điều việc cá chết hàng loạt lần này không những được theo dõi một cách triệt để mà người dân còn đưa ra khá nhiều ý kiến, phản hồi những thông tin mà họ nhận được trên trang mạng xã hội, nơi mỗi người dân làm chủ một tờ báo cho riêng mình. Trên những tờ báo xem chừng khá giống nhau ấy thật ra chứa đựng rất nhiều thông tin và mỗi thông tin lại điển hình cho sở thích, khuynh hướng hay quan điểm của chủ trang Facebook hay Twitter.

Cá chết lần này ngoài những nhận định thực tế còn có những chia sẻ mang tính nghệ thuật rất đáng ngạc nhiên. Có thể nói mạng xã hội đã chứng tỏ quyền lực của nó bởi không còn một rào cản nào có thể ngăn được tâm tình của một công dân đối với vấn đề trọng đại của đất nước. Cá chết trắng bờ không những chạm tới nỗi đau về môi trường mà nó còn làm cho trái tim của người yêu mến dòng chảy thủy triều cùng những con sóng hiền lành lẫn dữ dội của biển thổn thức.

Ngay từ khi thông tin cá chết đầy trên biển, không ít người liên tưởng đến sự hấp hối của Biển cũng như của ngư dân. Biển sẽ chết và biển có thể không còn mang màu xanh ngọc như xưa. Cá không còn tung tăng dưới đại dương nên khái niệm biển chết càng mạnh mẽ hơn trong lòng người yêu mến biển.

Trên Facebook của Vũ Thị Phương Anh những dòng tự sự, hay nói một cách khác; tâm trạng, viết về Biển chết mà như tiếng sóng dạt dào ở nơi nào đó trên các bờ biển miền Trung khiến người đọc không khỏi bâng khuâng về viễn ảnh của các con sóng đập vào bờ với một màu đỏ thê lương của cái chết được báo trước.

Biển hôm nay đang oằn mình dưới chất độc của ngoại bang có lẽ sẽ vĩnh viễn trở thành biển chết trong một ngày không xa, Vũ Thị Phương Anh gửi đến chúng ta bài thơ thật hay, và trên hết thật sống động về mẩu đối thoại giữa hai mẹ con và biển:

Đối thoại giữa hai mẹ con và biển

- Ăn nhanh lên đi con. Nghĩ ngợi gì, chén cơm sao đầy mãi?

- Biển chết ở đâu, mẹ ơi?

- Biển Chết ở xa, xa lắm

- Xa là đâu, mẹ ơi?

- Nằm giữa vùng Bờ Tây, Jordan, và Do Thái

- Biển chết như thế nào, mẹ ơi?

- Qua nhiều ngàn năm, muối tích dần, biển mặn. Cá tôm không còn, dù nước vẫn xanh...

- Biển chết, người có chết không, mẹ ơi?

- Ồ không đâu, người không chết

Không cá tôm, nhưng biển vẫn trong xanh

Muối mặn kinh nhưng làm vết thương lành

Gọi Biển Chết nhưng thật nhiều du khách ...

- Mẹ nói dối con, mẹ ơi!

Biển chết không xa, biển của nước Việt mình

Người đã chết vì lặn trong biển chết

Cá chết đầy bờ, nổi trắng xóa ngoài khơi

Dân nghèo ăn, ngộ độc mấy trăm người

Cá thối kia, người ta làm nước mắm

Hạt muối kia, chất độc rồi sẽ ngấm

Sẽ theo con vào tận mỗi bữa ăn

Con sợ rồi mùi muối mặn quá tanh

Con chẳng muốn chết theo vùng biển chết

- Nhưng ơ kìa, mẹ ơi sao mẹ khóc?

http://www.rfa.org/vietnamese/blog/blog-songchi-042716-04272016144718.html/000_9U46E.jpg

Một người dân cho thấy cá biển chết ông thu thập trên một bãi biển huyện Phú Lộc,

trung tâm tỉnh Thừa Thiên Huế vào ngày 21 tháng 4 năm 2016. AFP PHOTO.

Giữa đám đông hàng triệu người của Facebook trong những ngày này không hiếm những bài thơ hay viết về Biển, về cá chết hàng loạt và về tâm tư của người dân trước môi trường bị tiêu diệt.

Trên trang Facebook của Nguyễn Lân Thắng xuất hiện bài thơ không có tên tác giả nhưng với cái tựa thật cô động: Với biển Miền Trung. Bài thơ đầy thương tích và người đọc khó thể yên tâm vì những câu hỏi đặt ra quá thực. Chung quanh chúng ta, những con gười Việt Nam đang bị bao vây tứ bề và cái kết quả của việc bao vây ấy là sự hấp hối của biển, của người dân bám biển từ bao đời nay đang vô vọng, chới với, ngụp lặn trong những núi chất độc thải ra giết biển. Câu hỏi lập đi lập lại: Ai? Ai? Ai?… đã làm cho bài thơ có sức công phá của một trái tim đang bùng vỡ và tan nát.

Với biển Miền Trung

Ai khóc dùm cho biển một lời không

Ai trả lời đi ! Biển mình sao vậy???

Ai thấy gì không? Biển đang chết đấy!

Biển oằn mình, vọng mãi tiếng cầu van!

 

Miền Trung ơi, nắng cháy mưa ngàn

Biển bạc thân thương cho vàn thứ cá

Đánh bắt gần xa, cá về ấm dạ

Giờ chết bạt ngàn. Cá chết bởi vì đâu???

 

Dân chết trong lòng, đỏ mắt nhìn nhau

Thuyền đậu, tàu neo, lưới chài đem cất

Cá gom về chôn đầy trong lòng đất

Bến cá thuyền về không í ới chào mua.

 

Biển Miền Trung cá nằm chết, đau chưa!

Oan ức lắm, dân làm chi nên tội

Ai? Ai? Ai?... gây ra bao tội lỗi

Không lẽ trời???… gây nông nỗi… trời ơi!!!

 

Cõng rắn vô nhà, rước giặc về chơi

Đất đổi, bán mua cho vừa lòng giặc

Ích Tắc làm vua, dân tôi chết chắc

Nhục nhã trăm đường, trăm thứ đều lo.

 

Ai lập đàn trời kêu cúng để cho

Nước sạch lại như thời vua từng lập

Ai sẽ kêu oan, nói lên điều đau nhất

Hay dân mình nói mãi để mình nghe!

Một tác giả khác, Phan Quang Phóng cũng từ facebook với bài thơ viết về cá chết miền trung nhưng chỉ thẳng nguyên nhân gây ra cái chết trắng này là từ Trung Quốc. Có thể tác giả đã sai nhưng cái sai ấy suy ra cho cùng phát suất từ cách giải thích sự việc không minh bạch của người trách nhiệm. Dù sao thì nhân dân có quyền được biết, nhất là vụ việc quá lớn, quá nguy nan cho dân tộc Việt Nam:

Tổ Quốc tôi ơi! Hãy tỉnh dậy đi thôi

Dậy để nghe tiếng kêu cứu, vọng về từ biển cả

Để thấy Miền Trung quê tôi, trắng màu xác cá

"Quà hữu nghị bao năm qua, của lũ bạn Tàu".

 

Dậy để thấy nổi đau của hàng triệu đồng bào

Với cảm giác, của niềm tin đánh mất

Sống trong bất an của những điều giả, thật

Gánh nặng giang sơn biết gửi gắm về ai?

 

Người dân nghèo quê tôi, kiên cường trước thiên tai

Nhưng chống chịu làm sao trước âm mưu tàn độc

Khi cái chết dần mòn đang ngày đêm thường trực

Thì bình an tìm thấy ở nơi đâu?!

 

Dậy mà xem, con cháu người, đang giẫm đạp lên nhau

Lợi ích, đồng tiền che khuất tình đồng loại

Dậy để thấy những cơn đau quằn quại

Của người dân vô tội, chịu lầm than.

 

Khi nỗi lo đến trong từng giấc ngủ, bữa ăn

Thì còn tâm trí hay không, để dựng xây đất nước

Khi chút an nhiên chưa một ngày có được

Thì sức lực đâu đánh đuổi bọn xâm lăng.

 

Dậy để thấy, một đất nước Việt Nam

Lịch sử bốn nghìn năm, ngoan cường là thế

Đang để lũ giặc Trung ngang nhiên chễm chệ

Cùng nỗi lo mất nước đến cận kề.

 

Làm lãnh đạo, được mấy ai, xứng đáng lời thề

Sống hết lòng vì quê hương đất nước

Những con người đủ tài và đủ đức

Đang hiếm dần trong bộ máy hôm nay.

 

Hướng về Miền Trung những đôi mắt xè cay

Trong nỗi lo âu, cùng trái tim quặn thắt

Khi còn bóng lũ giả nhân phương bắc

Thì nguy cơ mất nước vẫn còn nguyên.

Inrasara, một cây bút phê bình văn học thì lại có cái nhìn “chịu đựng” hơn. Có thể ông đã quen với những tin buồn từ miền Trung bao đời nay. Từ thiếu đói triền miên do mất mùa, lũ lụt cho tới sỏi đá chất đầy trên từng nẻo đường quê khiến miền Trung được nhìn như nơi chốn chịu đựng cái khắc nghiệt của trời đất và cá chết chẳng qua lại là một tai ương nữa với người dân khốn khó của vùng đất bạc màu này. Inrasara có những giòng thơ tuy trầm tĩnh nhưng không kém héo hắt bởi cái nhìn lạnh lùng nhưng lại tràn đầy trắc ẩn.

Miền Trung đau khổ… quen rồi

 

Hôm qua…

mây độc Vĩnh Tân mù góc trời Bình Thuận

bùn bô-xít Nhân Cơ nhuộm đỏ Đắc Nông

ồn ào vậy thôi

đâu ai chết

 

Hôm nay…

nước thải Vũng Áng

biển Hà Tĩnh Quảng Bình trắng bờ cá chết

to chuyện mà chi

người chưa chết

 

Ngày mai…

bụi phóng xạ Ninh Thuận không vị không hình

người cũng không vội chết

lo gì

Sáng nay tivi vừa phát đoạn phim quan đầu tỉnh cười tươi dưới biển, lên bờ ung dung nhấm nháp món cá biển trong lúc các con quan nghịch cát biển vô tư

Ai thay đổi được quá khứ?

ai sắp xếp lại tương lai? (*)

khúc ruột miền Trung oằn mình chịu trận

quen rồi…

(*) Vâng, khúc ruột miền Trung chịu trận quen rồi nên có ai kêu thương thì cũng như thêm một tiếng vạc kêu sương trong đêm tối, nào ảnh hưởng gì tới xã hội hôm nay đâu?

Inrasara hình như hờn dỗi vì sự lạnh tanh của những ai còn vô cảm. Bài thơ theo chân chúng ta cho tới khi khép lại, mất hút giữa bộn bề cuộc sống.

Cá chết trong suốt tháng Tư, tháng của những ngày lễ lạt và chính quyền chưa năm nào bỏ qua.

Nhưng năm nay thay vì mừng vui đại thắng thì người dân lại lo lắng trăm bề.

Tác giả Lương Lan tỉ mỉ sâu chuỗi các sự kiện đang xảy ra để có một cái nhìn toàn cảnh về tháng Tư mà tác giả gọi là “Ngửa mặt kêu Trời”.

Tháng Tư, Ngửa Mặt Kêu Trời

    Tháng Tư Cao Nguyên khô cháy

Đồng bằng Cửu Long sông trơ cạn đáy

     Biển miền Trung cá chết dạt trắng bờ

  Chống cát tặc, người đàn bà nghèo Đồng Nai bị bắt

Chỉ cái móng tay Bình Chánh cũng nát đời ông chủ quán cà phê

   Ngửa mặt kêu Trời mà ngỡ giữa cơn mê

Người nông dân bị truy tố bởi dựng chòi nuôi vịt

   Hải Dương, sợ dây vô hình đang dần thít

Giữa thanh thiên hàng trăm hộ dân xóm Tử Lạc bị đập nhà

   Nước có quốc pháp, mà sao như vô pháp

Công lý không lẽ chỉ là tên của một anh hề!

 

Mùa xuân, hơn tám ngàn lễ hội lê thê

Khắp nơi nơi tưng bừng đàn ca sáo nhị

Ngày giỗ Tổ không một lòng trọng thị

Triệu cháu con tranh cướp lộc Vua Hùng

 

Chín mươi triệu dân

Toàn những cao nhân con Lạc cháu Hồng

Một mét vuông chen chúc cả bầy tiến sĩ

Mà sao đất nước mãi không bay lên hóa Phượng hóa Rồng

 

Ngoài kia Biển Đông

Sóng bạc đầu uất nghẹn

Hồn tử sĩ bay trên đảo Gạc Ma, Cô Lin

Hoàng Sa, Trường Sa

            Tàu nước lạ đâm nát thềm lục địa

           Điều gì đang diễn ra trên đất Việt tháng Tư này?

Tác giả Lương Lan hỏi câu hỏi chung của tất cả người dân Việt Nam muốn hỏi và câu trả lời rốt ráo thật không gì khó bằng.

Xếp lại chiếc laptop hay tắt trang Facebook, chắc gì chúng ta quên được trạng thái của mình sau khi đọc những bài thơ thắt lòng kia. Chúng ta có thể bất lực hay yếu đuối trước những gì đang xảy ra chung quanh nhưng ít nhất chúng ta biết được rằng đâu đó trong thế giới ảo đang có những đợt sóng chữ nghĩa cố gắng phơi ra sự thật mà người ở xa không thấy: Biển đang chết và ngư dân đang khóc.

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/the-sea-is-dying-and-fishermen-are-crying-ml-05062016141835.html 

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 19 Oct 2017 05:22 PM