Các bài trong đề mục

Việt Nam

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.

TổngHội | KhuHội | DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý |


Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

TV

OVM4TV Phát hình từ ngày 12 tháng 01 năm 2014

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Trong năm 2011

Trong năm 2012

Trong năm 2013

Trong năm 2014

Trong năm 2015

Trong năm 2016

 

Tháng 01 năm 2017

Tháng 02 năm 2017

Tháng 03 năm 2017

Tháng 04 năm 2017

Tháng 05 năm 2017

Tháng 06 năm 2017

Tháng 07 năm 2017

Tháng 08 năm 2017

Tháng 09 năm 2017

Tháng 10 năm 2017

Tháng 11 năm 2017

Tháng 12 năm 2017

 

 

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Người Bảo Vệ Dân quyền 2015

Danlambao 

https://www.youtube.com/watch?v=0sncWpN5MdA 

Bộ phim dài 6 phút do tổ chức Civil Rights Defenders thực hiện nói về blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người vừa được trao giải thưởng Người Bảo Vệ Dân Quyền 2015. Đây là một câu chuyện được làm chuyên nghiệp và rất có ý nghĩa, phim có sự tham gia của hai blogger Nguyễn Hoàng Vi và Vũ Sỹ Hoàng (Hành Nhân).

https://www.youtube.com/watch?v=0sncWpN5MdA 

Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là thành viên Mạng Lưới Blogger Việt Nam. Cô được vinh danh vì sự can đảm, bất chấp nguy hiểm vẫn tiếp tục các nỗ lực để bảo vệ các quyền dân sự và chính trị cho mọi người. Thông qua việc sử dụng blog và mạng xã hội, cô đã lên tiếng đấu tranh chống lại bất công và những hành vi vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

Đây là một trong những giải thưởng danh giá nhất thế giới về lãnh vực bảo vệ nhân quyền, được trao tặng hằng năm bởi tổ chức Civil Rights Defenders (Những Người Bảo Vệ Dân Quyền) có trụ sở tại Thụy Điển.

Buổi lễ trao tặng và vinh danh được diễn ra hôm 10/4/2015 tại Hội nghị “Defenders’ Days – Empowering Human Rights Defenders at Risk” ở Stockholm, Thụy Điển. Hội nghị cũng là nơi quy tụ những nhà bảo vệ nhân quyền hàng đầu thế giới.

Được thành lập vào năm 1982, tổ chức Civil Rights Defenders (Những Người Bảo Vệ Dân Quyền) đã hoạt động trên 30 năm trong các vấn đề bảo vệ các quyền dân sự và chính trị. Một trong những nhiệm vụ chính của Civil Rights Defenders là hỗ trợ cho những người bảo vệ nhân quyền tại các xã hội áp bức trên toàn thế giới.

Đọc thêm:

http://www.civilrightsdefenders.org/featured/civil-rights- defender-of- the-year- award-goes- to- ms-nguyen- ngoc-nhu- quynh

ooo0ooo

Mẹ Nấm bị bắt vì

“tuyên truyền chống nhà nước”

hay “tuyên truyền chống Formosa”?

Phạm Đoan Trang –

Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Mẹ Nấm, bị bắt tại nhà riêng vào trưa nay, 10/10/2016, và bị khởi tố theo Điều 88 Bộ luật Hình sự, “tội tuyên truyền chống Nhà nước”. 

Theo thông tin sơ bộ, tài liệu mà công an căn cứ vào để buộc tội Mẹ Nấm là... một tấm bảng với dòng chữ “Yêu cầu khởi tố Formosa” và Lời kêu gọi của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, đòi hỏi nhà nước phải minh bạch tình trạng biển nhiễm độc.

Cả hai cái gọi là “tài liệu” này đều chẳng có gì bí mật: Mạng Lưới Blogger Việt Nam đã công bố lời kêu gọi của họ cách đây gần ba tháng, từ ngày 19/7/2016 (trùng kỷ niệm ba năm ngày Mạng Lưới Blogger Việt Nam ra Tuyên bố 258, phản đối và yêu cầu nhà nước sửa đổi hoặc xóa bỏ Điều 258 Bộ luật Hình sự).). Tấm bảng “yêu cầu khởi tố Formosa” thì Mẹ Nấm cũng đã cầm để chụp hình và đăng công khai trên facebook từ nhiều tháng trước. 

Nếu làm ra, tàng trữ, và phát tán những thứ này là hành vi phạm tội theo Điều 88 Bộ luật Hình sự, thì có lẽ phải hàng chục facebooker Việt Nam cũng đã “dính con 88” chứ không riêng Mẹ Nấm. Hàng trăm, hàng nghìn người biểu tình phản đối Formosa cũng ở trong tình trạng tương tự. 

Điều đáng nói hơn cả, là cả hai “tài liệu” đều chỉ nhằm vào tập đoàn Đài Loan Formosa - thủ phạm chính của thảm họa môi trường ở Việt Nam hiện nay - chứ chẳng có liên quan gì đến Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Không hiểu cơ quan an ninh làm cách nào mà diễn giải chúng thành tài liệu “chống phá Nhà nước”.

Các thứ mà công an gọi là “tài liệu” ; khác đều chỉ xoay quanh chủ đề phản đối Formosa và chống bá quyền Trung Quốc.

Chống Formosa là chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, điều ấy hẳn đã rõ ràng.

Phạm Đoan Trang  #Free MeNam, #Free Quynh, #Free NguyenNgocNhuQuynh

https://www.facebook.com/pham.doan.trang

ooo0ooo

Thư cho Nấm

Phạm Thanh Nghiên (Danlambao)

Sài Gòn ngày 11 tháng 10 năm 2016.

Nấm yêu thương!

Bác sẽ không xưng là bác Nấm như mọi hôm nữa dù đó là tên thân mật được bố mẹ bác đặt cho khi còn nhỏ. Bác xưng là “bác Nghiên” để các cô chú khác khỏi phải cằn nhằn “Nấm bác, Nấm cháu nghe rắc rối quá”. Rồi lại cười hai bác cháu mình.

Nấm thương! Cháu có biết hôm nay là ngày gì không? Là ngày mà 5 năm trước Liên Hợp Quốc chọn làm “Ngày Quốc tế của Trẻ em gái”. Có nghĩa là Nấm của bác cũng thuộc về tất cả những bé gái trên thế giới này mà người lớn có trách nhiệm phải bảo vệ, chăm sóc và che chở.

Nhưng Nấm của bác lại sinh ra tại một đất nước mà ngay cả quyền căn bản nhất là quyền được sống, thậm chí quyền được an táng sau khi chết còn không được tôn trọng. Hơn thế, Nấm lại được sinh ra bởi một người mẹ dám đứng lên chống lại bất công và dấn thân cho công lý, sự thật. Cho nên, Nấm phải trở thành một đứa trẻ đặc biệt ngoài ý muốn.

Tuổi thơ của Nấm và em Gấu phải chứng kiến nhiều lần cảnh mẹ Quỳnh bị bắt bớ, đánh đập, sách nhiễu. Không ít lần Nấm ôm bà ngoại hỏi:

“Mẹ con đi đâu rồi?”, “Mẹ con có về nữa không?”, “Mẹ con lại bị bắt hả bà?”...

 rồi nhạt nhòa nước mắt. Nhưng rồi lần nào mẹ Quỳnh cũng về với Nấm và Gấu, dù có muộn một tí, dù có bị vài vết thương trên người, trên mặt.

Đêm qua, mẹ Quỳnh không về. Sáng nay bà ngoại nói chuyện điện thoại với bác Nghiên, méc là thằng Gấu khóc lắm, nó không chịu ngủ. Bà phải nói dối:

“Mẹ con đi công tác ít hôm sẽ về”,

Nó mới chịu ngủ. Nhưng bác Nghiên cũng không chắc là bà ngoại còn có thể nói dối Gấu đến bao giờ. Thằng Gấu khôn lắm, nói dối nó đâu có dễ. Bác Nghiên chợt rùng mình với ý nghĩ: lỡ sau này thằng Gấu lớn bằng chị Nấm, mẹ Quỳnh mới về thì sao?

Nấm thương yêu!

Bác Nghiên biết là Nấm rất giỏi, và ngoan nữa.

Hôm qua, Nấm là người đầu tiên trong nhà nhìn thấy mẹ Quỳnh bị còng tay. Rồi các chú công an đông lắm, rầm rầm tràn vào nhà khám xét, lục lọi. Nấm cứ ngồi một góc quan sát mọi thứ đang diễn ra trước mắt. Bà cố năm nay 90 tuổi ngồi xe lăn, cũng phải xem hết những cảnh ấy từ đầu đến cuối, suốt bốn tiếng đồng hồ.

Bà ngoại giục Nấm ăn cơm để còn đi học. Trước khi đi, Nấm còn chào mẹ Quỳnh. Mẹ Quỳnh lúc ấy vẫn bị còng tay, cười với Nấm. Cả Nấm lẫn mẹ Quỳnh đều bình thản đến khó tin. Bác Nghiên hiểu điều gì đang diễn ra trong đầu óc và tâm hồn một bé gái mới mười tuổi chứng kiến cảnh hàng chục công an còng tay bắt mẹ nó, mà nó không khóc.

Nấm yêu thương! Đến giờ bác vẫn tiếc vì tháng trước đến thăm, bác Nghiên không chụp chung với cả nhà tấm hình nào. Nhưng bác vẫn còn giữ chú Gấu bông mà hai chị em Nấm-Gấu tặng bác hồi mùa đông 2014. Cả lá thư với những lời lẽ đầy yêu thương và hồn nhiên mà Nấm viết cho bác nữa. Nhưng bác lại để lá thư và món quà nhỏ ở Hải Phòng mất rồi, không mang theo vào Sài Gòn để chụp hình lên khoe với mọi người.

Bác phải cảm ơn Nấm và Gấu, cảm ơn mẹ Quỳnh. Hồi mẹ bác mất, bác suy sụp lắm và đau ốm luôn. Không ít lần bác nghĩ đến cái chết. Bác Nghiên hư quá, đúng không Nấm và Gấu? Chính vì thế mà mẹ Quỳnh luôn an ủi, khích lệ tinh thần bác. Nhưng bác nói thật, mẹ Quỳnh không khéo ăn khéo nói, không có sức thuyết phục bằng Nấm và Gấu tẹo nào hết. Nấm hứa là sau này không được méc lại với mẹ Quỳnh là bác Nghiên nói xấu mẹ Quỳnh nhé. Nói chuyện với hai đứa, và nhất là lúc nhận được quà từ tận Nha Trang gửi vào Hải Phòng, bác vui ơi là vui. Bác cảm ơn hai chị em nhiều nghen.

Nấm biết không? Lần nào nói chuyện với bác Nghiên, mẹ Quỳnh cũng giục bác sinh em bé đấy.

Còn hứa là sẽ cho em bé nhà bác Nghiên được làm “anh” hoặc “chị” của Nấm và Gấu vì hai đứa là con bà dì mà, hihihi.

Nhưng làm sao mà bác Nghiên có em bé để làm anh hay chị của Nấm và Gấu được. Bác Nghiên và bác Tú đều lớn tuổi rồi, trong người lại mang nhiều bệnh tật. Với lại bác Tú khi ra tù, không được người ta cấp giấy tờ tùy thân. Thế nên hai bác lấy nhau không được làm giấy kết hôn. Khi không có giấy hôn thú thì em bé ra đời sẽ không được làm giấy khai sinh. Mà như thế thì không được quyền có bảo hiểm y tế, không được đi học bình thường. Nói chung là không được bình đẳng như những đứa trẻ khác. Đấy là về luật pháp của nhà nước này, Nấm ạ.

Nhưng hai bác đâu có quan trọng chuyện đó. Được gia đình, họ hàng, bạn bè và nhất là được Thiên Chúa chứng giám, là hạnh phúc và đủ đầy lắm rồi.

Với lại, bác sợ nếu có em bé, một ngày nào đó bác hoặc bác Tú phải đi tù lần nữa, thì em bé không có ai chăm sóc. Bác viết đến đây, nước mắt lại ứa ra khi nghĩ đến Gấu và Nấm bé nhỏ của bác. Dù bác biết là bên cạnh hai đứa còn có ngoại. Nhưng ngoại cũng lớn tuổi rồi. Ngoại còn có bà cố năm nay 90 tuổi. Hôm qua, chứng kiến cảnh người ta bắt mẹ Quỳnh, cố sốc và bị lên tăng xông đấy. Cố mới được về nhà sau đợt nằm viện vừa rồi, yếu lắm rồi. Nấm phải trở thành người lớn sớm hơn các bạn khác để còn tự lo cho bản thân, chăm em Gấu và đỡ đần ngoại, đỡ đần cố đấy nhé.

Một trong những điều bác lo nhất bây giờ, là Nấm sắp bước vào tuổi dậy thì. Cái tuổi mà con gái cần đến mẹ nhất. Chỉ có mẹ mới nắm bắt được những thay đổi, hiểu được những tâm tư, cảm xúc để sẻ chia, chỉ bảo, định hướng cho con gái. Thế giới kỷ niệm “Ngày Quốc tế vì Trẻ em gái”, nhưng chưa chắc họ hình dung nổi có những đứa trẻ như Nấm, như Gấu bị mất đi tuổi thơ chỉ vì mẹ nó đấu tranh cho công bằng.

Nấm ơi! Đến đây thì bác không thể viết thêm được gì nữa rồi Nấm ạ. Bác chỉ dặn Nấm là, hãy xứng đáng là con gái mẹ Quỳnh. Khi nào nhớ mẹ, cháu cứ khóc cho thỏa thích nhé. Và nhớ, đừng bao giờ ngừng tự hào về mẹ mình.

Ôm Nấm và Gấu thật chặt!

Bác Nghiên #FreeMeNam, 11.10.2016

Phạm Thanh Nghiên

 

ooo0ooo

https://scontent.fslc1-2.fna.fbcdn.net/v/t1.0-9/14716036_1167734373281879_6860633945605960230_n.jpg?oh=db20445bd52966eb5f00543cf86248c3&oe=5865CD4B

Nếu tập tài liệu “stop police killing civilians:; được coi là chứng cứ buộc tội Quỳnh thì cơ quan công an cần bắt thêm nhiều người

Trịnh Kim Tiến

Sau khi tiến hành lục soát và bắt bớ, các cơ quan truyền thông lề đảng đã cho đăng tải những thông tin liên quan đến việc tạm giữ blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Theo báo công an nhân dân, một trong những bằng chứng để cơ quan công an tỉnh Khánh Hòa quy kết tội danh cho blogger này là tập tài liệu “Stop police killing civilians” (dừng ngay việc công an giết dân) được soạn thảo và xuất hiện trên mạng xã hội vào năm 2014.

Tôi xin được giới thiệu qua về tập tài liệu này để mọi người hiểu vì sao nó lại bị phía cơ quan công an coi là “xuyên tạc, “chống phá”;. Ai quan tâm chi tiết có thể tìm kiếm lại toàn bộ nội dung của tập tài liệu qua blog MLBVN.

Những trang đầu tiên của tập “Stop police killing civilians”; là Công ước chống tra tấn của LHQ mà Chính phủ Việt Nam đã ký cam kết năm 2013.

Các bạn vào đường link sau để xem chi tiết:

http://mangluoiblogger.blogspot.ca/2014/04/tap-tai-lieu-ve-tinh-trang-cong-dan.html

Mỗi trang sau đó là một trường hợp người dân bị chết trong quá trình làm việc, tạm giam, tạm giữ, cải tạo tại cơ quan Công an.

Tổng cộng có 31 nạn nhân được đề cập đến trong tài liệu.

Tất cả thông tin được đăng tải trên MLB về các nạn nhân, diễn biến sự việc đều được trích dẫn ra từ báo chí chính thống trong nước.

Tôi biết rõ về tập tài liệu này vì tôi chính là người khởi xướng và tham gia soạn thảo chính tập tài liệu này, đồng thời tôi cũng là con gái của nạn nhân số 15, ông Trịnh Xuân Tùng, người bị công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội đánh chết năm 2011.

Tình trạng người dân thường xuyên chết không rõ ràng trong đồn công an Việt Nam đã thúc đẩy tôi và các anh chị em trong MLB phải làm một điều gì đó để ngăn chặn vấn nạn này.

Hầu hết các trường hợp trong tài liệu là do tôi và mọi người trong MLBVN tìm hiểu và cập nhật trên truyền thông lề phải để viết lại cho ngắn gọn.

Chính vì vậy nếu tập tài liệu này được coi là chứng cứ buộc tội chị Quỳnh thì tôi, các thành viên của MLB và các anh chị làm báo đảng cũng phải bị buộc tội.

Tội của tôi, chị Quỳnh và các thành viên khác của MLB có chăng là đã dám đem những nạn nhân của công an Việt Nam tập hợp lại, khiến ngành công an không thể che giấu và xóa bỏ tội ác đã gây ra. Còn tội chính phải là của các nhà báo đã dám viết bài về vấn nạn này.

Kết bài, với tư cách là một nạn nhân của vấn nạn công an đánh chết người, đồng khởi xướng soạn thảo tài liệu, tôi khẳng định lại rằng tập tài liệu “Stop police killing civilians”; không thể được coi là chứng cứ buộc tội Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bởi nó được tạo thành từ máu và nước mắt của người dân.

Trịnh Kim Tiến

https://www.facebook.com/trinhkimkim/posts/1242753479078217?pnref=story

ooo0ooo

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, ai sẽ nói thay em?

Trần Trung Đạo (Danlambao).

“Nếu bạn im lặng rồi ai sẽ nói” (who will speak if you do not) là câu nói mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Blogger Mẹ Nấm, dùng để kết luận cho buổi phỏng vấn của phái viên CNN Andrew Stevens ngày 18 tháng 6, 2010 tại Sài Gòn. Chương trình Viet Nam Internet Crackdown được chiếu ở Mỹ và phát đi nhiều quốc gia trên thế giới.

Câu nói là một danh ngôn khá phổ biến từ lâu trong xã hội Tây Phương. Người viết đọc đâu đó rằng chính triết gia Đức gốc Ba Lan Friedrich Nietzsche đã nói mặc dù trong danh sách những câu danh ngôn của ông lại không có câu này. Câu “Nếu bạn im lặng rồi ai sẽ nói” còn là tựa của bài hát của nhạc sĩ Marty Haugen sáng tác năm 1993 và thường được hát trong các lễ nhà thờ đạo Tin Lành.

Thật ra, ai là tác giả câu danh ngôn đó có lẽ không cần thiết để bàn mà quan trọng ở chỗ Như Quỳnh đã dùng đúng lúc để nói lên một thực tế đau lòng đã và đang đè nặng lên xã hội Việt Nam suốt mấy mươi năm, đó là sự im lặng của đa số người Việt trước các bất công mà chính họ đang chịu đựng.

Trong buổi phỏng vấn của CNN, Như Quỳnh thừa nhận với phái viên Andrew Stevens em rất sợ. Sợ khủng bố, sợ đe dọa, sợ theo dõi, sợ hành hung, sợ đánh đập, sợ tù đày và sợ bị giết chết.

Những nỗi sợ đó ám ảnh ngày đêm ngay cả những người dân vô tội đừng nói chi là người lúc nào cũng bị rình rập, đe dọa như Như Quỳnh.

Năm đó, cháu Nguyễn Bảo Nguyên mới vừa lên bốn tuổi. Cánh chim nhỏ trong khu vườn đời của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bắt đầu tập hót. Mùa xuân đang về trong căn nhà nhỏ dù bên ngoài trời vẫn còn mưa lớn.

Chắc chắn không phải một lần mà có thể hàng trăm lần Như Quỳnh nhìn con và tự hỏi, phải chăng mình nên dừng lại để sống với con, với gia đình, ít ra cũng không hổ thẹn vì đã ít nhiều đóng góp được phần mình, chuyến tàu lịch sử sẽ tiếp tục và sẽ có người khác bước lên để tiếp tục hành trình, đất nước của chín chục triệu người dân chứ đâu của riêng mẹ con mình.

Đồng thời, chắc đã có một hay hai lần Như Quỳnh tắt máy vi tính dắt con ra biển Nha Trang, nhìn con đùa vui theo từng đợt sóng và hy vọng ngày mai sẽ không lo ai rình rập ngoài cửa nhà.

Một cuộc sống bình thường sẽ trở lại với mẹ con Như Quỳnh.

Nhưng không, tiếng gọi của đất nước trong tâm hồn Như Quỳnh lớn hơn tiếng hót của chim. Lý tưởng góp phần xây dựng một quê hương tốt đẹp hơn cho thế hệ của Nguyễn Bảo Nguyên thúc giục hơn tiếng cười giòn giã của con. Lý tưởng tuổi trẻ dấn thân vì một Việt Nam tốt đẹp đã là một phần không thể tách khỏi cuộc đời Như Quỳnh.

Như Quỳnh có một đời sống đầy ý nghĩa. Nếu đặt qua một bên niềm tin tôn giáo hay sự giải thích dựa vào niềm tin tôn giáo, một người sống không lý tưởng, cuộc sống sẽ vô vị biết bao.

Chẳng qua chỉ là sự lập lại một cách nhàm chán những công việc, những ngày, những tháng, những năm, những tiếng cười và nước mắt, những hơn thua và tranh chấp, cho đến cuối cùng một hơi thở hắt ra. Nhưng với một người sống có mục đích như em, những khoảnh khắc dù chỉ một vài giây phút cũng đáng sống. Em không chỉ sống cho hôm nay mà cho ngày mai và nhiều ngày mai sẽ tới. Như Quỳnh tiếp tục lên đường dù biết có thể phải trả một giá vô cùng đắt mà một bà mẹ nào cũng run rẩy khi nghĩ đến, đó là xa con một thời gian dài.

Đêm nay ở một nhà tù nào đó trên quê hương nỗi nhớ con đang cắt từng phần da thịt của Như Quỳnh và đêm nay trong căn nhà nhỏ ở Nha Trang, hai con chim non Bảo Nguyên và Nhật Minh không hót nữa, hai cháu đang khóc vì nhớ mẹ.

Tội ác của chế độ cộng sản không phải vì bắt một người dân mà độc ác hơn là chia cắt tình thiêng liêng của mẹ con, cha con, vợ chồng, anh em, chị em như họ đã làm từ 1954 tại miền Bắc và suốt 41 năm trong phạm vi cả nước. Những người chết trong Cải Cách Ruộng Đất, trong Thảm Sát Mậu Thân có thể đã nằm yên trong lòng đất nhưng nước mắt của gia đình, thân nhân họ chảy dài theo lịch sử.

Lý do nhà cầm quyền cộng sản bắt Như Quỳnh cũng không quá khó để hiểu.

Trong lúc cộng sản Việt Nam không dám thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình chống Formosa của dân chúng các tỉnh miền Trung trong đó đa số là đồng bào Thiên Chúa Giáo, họ tìm mọi cách cô lập, ngăn chặn không cho các cuộc biểu tình mang màu sắc tôn giáo phát triển thành một phong trào quần chúng rộng lớn với sự tham gia của các thế hệ và các thành phần dân tộc.

Đặc điểm chung của các phong trào xã hội là tự phát, thiếu tổ chức và thiếu kiên trì với mục đích. Hiểu được điều đó, các lãnh đạo cộng sản Việt Nam tập trung đắp đập ngăn bờ, chờ cho phong trào từ từ lắng dịu và tìm cách vuốt ve thỏa hiệp.

Con số ba chục ngàn đồng bào biểu tình chống Formosa là con số lớn. Phải nói là rất lớn. Cuộc biểu tình của đồng bào Vinh lớn hơn nhiều so với cuộc biểu tình của nhân dân Rumani tại thành phố Timișoara chống chính quyền Nicolae Ceaușescu cũng dưới màu sắc tôn giáo khi nhà cầm quyền cộng sản này trục xuất Linh mục gốc Hungary László Tőkés ra khỏi Rumani. Điều khác nhau là cuộc biểu tình tại thành phố Timișoara đã nhanh chóng trở thành phong trào toàn dân lật đổ chế độ độc tài cộng sản Ceaușescu.

Bài học cách mạng dân chủ Rumani, Ba Lan, Philippines, Haiti cho thấy một khi lời kêu gọi của các lãnh đạo tôn giáo được mọi thành phần quần chúng lắng nghe và hưởng ứng, ngày cáo chung của chế độ độc tài có thể được đếm trên đầu ngón tay.

Tiếng nói của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một trong những tiếng nói trẻ có thái độ dứt khoát chống Formosa, do đó, bắt Như Quỳnh không chỉ giới hạn một tiếng nói mà giới hạn khả năng của một chiếc cầu liên kết giữa phong trào chống Formosa tại Vinh, Nghệ An và Hà Tĩnh với các mạng lưới khác đang hoạt động trong nhiều lãnh vực từ nhiều năm nay.

So với khi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh than “Nếu bạn im lặng rồi ai sẽ nói” vào sáu năm trước, cục diện đã nhiều thay đổi. Đại đa số người dân, ở mức độ khác nhau, đều thấy những bất công phi lý đang diễn ra hàng ngày trên đất nước, đều thấy rõ sự sai lầm của chế độ, đều có trong lòng chung một khát vọng tự do.

Những ngày tháng tới là thời gian đầy thách thức và có tính quyết định không phải chỉ đối với ngư dân Hà Tĩnh, Nghệ An, không phải chỉ của riêng một tôn giáo nào mà của cả dân tộc. Lịch sử nhân loại và đặc biệt sự sụp đổ của hệ thống cộng sản châu Âu cho thấy, dù sức chuyển động âm ỉ nhiều năm, ngày sang trang đều diễn ra nhanh chóng.

Việc bắt giam Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và hành hung các nhà hoạt động dân chủ trong mấy ngày qua chỉ là những hành động vá víu, tuyệt vọng của nhà cầm quyền cộng sản, không làm thay đổi tiến trình dân chủ Việt Nam mà chỉ đun nóng thêm lòng công phẫn. Tiếng nói của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tạm thời bị chặn nhưng hàng triệu đồng bào sẽ nói thay em.

Trần Trung Đạo  10/11/2016

danlambaovn.blogspot.com

ooo0ooo

Cửa nhà tù đóng lại, cửa tự do mở ra

Trần Quốc Việt (Danlambao)

Quỳnh đi ngược chiều xã hội nhưng đúng chiều tiến hóa của lương tâm. Cho nên Quỳnh đơn độc nhưng luôn tự tin để cất bước đi tiếp. Ngày hôm nay đi xa hơn ngày hôm qua một chút, ngày hôm nay cố gắng không sợ hơn một chút, ngày hôm nay cố xong việc nhà sớm hơn một chút để lên đường dấn thân tiếp. Vòng quay hoạt động của Quỳnh là vòng quay của chiếc bánh xe lấy năng lượng từ lương tâm, đức tin, lòng yêu nước, và tình mẫu tử...

oo0oo

Việt Nam hiện nay có ba hạng người: người ngủ mê mệt, người thức dậy, và người thức dậy lên tiếng. Họ sống trong nhà tù sắt tưởng không có gì có thể phá vỡ nỗi. Nếu không có gì thay đổi, tất cả đều sẽ chết từ từ như lập trình. Trong nhà tù lớn ấy có nhà tù nhỏ dùng để giam thiểu số những ai đã thức tỉnh và lên tiếng để đánh thức mọi người khác trước số phận u ám chung. Số người còn lại đều ở trong nhà tù lớn. Họ đa phần ngủ mê mệt nhưng cũng có nhiều người thức dậy nhưng nằm im lìm như chết và không dám lên tiếng vì sợ bị đưa vào nhà tù nhỏ chật chội hơn, khổ sở hơn, và nhất là phải chia lìa với gia đình mà cũng đang ngủ mê mệt. Nếu đa số mọi người tỉnh dậy thì may ra nhà tù sắt ấy mới có thể bị phá tung được.

Ngày hôm qua Quỳnh đã bị đưa vào nhà tù nhỏ sau nhiều năm lên tiếng không ngừng để góp phần thức tỉnh phần nào xã hội đang mê ngủ. Quỳnh là phụ nữ với gánh nặng gia đình rất lớn đè trên vai mà vẫn miệt mài dấn thân với sứ mạng đánh thức mọi người trước bao nhiêu bất công, oan khiên và thảm họa môi trường mà mỗi ngày xảy ra càng nhiều hơn. Việc làm của Quỳnh chẳng khác gì Ngu Công phá núi- làm hết khả năng của mình, được phần nào hay phần đó, không ngừng nghỉ trong thời gian rất dài chỉ để lên tiếng thức tỉnh và cảnh báo xã hội trước vận mệnh chung của quê hương. Chung quanh Quỳnh là hàng triệu người ngủ mê mệt dưới sức nặng và áp lực của cuộc mưu sinh đầy nhọc nhằn, dưới ảnh hưởng triền miên của bao cơn say rượu, say tiền, say nhục dục, say danh vọng… Họ “thức thời” chọn đứng bên lề để hôm nay ngạc nhiên trố mắt nhìn Quỳnh bị bắt đi vì đã thay họ lên tiếng. Có lẽ Quỳnh không chỉ nghĩ đến họ mà còn nghĩ đến hai con thơ dại của Quỳnh biết đâu cũng sẽ ngủ và chết trong mê mệt nếu mẹ chúng không lên tiếng ngay từ bây giờ.

Quỳnh đi ngược chiều xã hội nhưng đúng chiều tiến hóa của lương tâm. Cho nên Quỳnh đơn độc nhưng luôn tự tin để cất bước đi tiếp. Ngày hôm nay đi xa hơn ngày hôm qua một chút, ngày hôm nay cố gắng không sợ hơn một chút, ngày hôm nay cố xong việc nhà sớm hơn một chút để lên đường dấn thân tiếp. Vòng quay hoạt động của Quỳnh là vòng quay của chiếc bánh xe lấy năng lượng từ lương tâm, đức tin, lòng yêu nước, và tình mẫu tử.

Cho nên không lấy làm lạ khi Quỳnh đứng thẳng bình thản nhìn công an tràn vào nhà còng tay và khám xét. Con gái của Quỳnh có thể mất đi phần nào sự thơ ngây đáng quý của tuổi thơ khi chứng kiến những cảnh bạo lực này nhưng cháu đã thức tỉnh qua ánh mặt sắc lạnh nhìn đám ruồi xanh vo ve trong nhà và qua tiếng chào mẹ đầy tự tin trước khi đi học.

Người Ái Nhĩ Lan thường nói “Nếu Chúa đóng cảnh cửa này thì Chúa sẽ mở ra cánh cửa khác.” Cánh cửa nhà tù nhỏ đã đóng sầm sau lưng Quỳnh. Tiếng vang của nó trong hai ngày qua biết đâu sẽ truyền can đảm cho những ai trong nhà tù lớn đã thức dậy nhưng vẫn chưa dám lên tiếng, và đánh thức những ai còn mê ngủ. Nếu được như vậy thì Quỳnh vào tù là sự hy sinh rất ý nghĩa. Cùng với Quỳnh, con Quỳnh và bao nhiêu người thuộc mọi thế hệ ngày nào đấy chúng ta sẽ phá tan nhà tù sắt toàn trị đang giam cầm tổ quốc và dân tộc này. Cánh cửa tự do ấy sẽ cuối cùng mở ra từ muôn bàn tay nối tiếp từ những bàn tay đơn độc mở đường của Quỳnh và của thiểu số ngày càng nhiều như Quỳnh.

Trần Quốc Việt- #FreeMeNam, 10/12/2016

danlambaovn.blogspot.com

ooo0ooo

Bắt Mẹ Nấm:

cộng sản Việt Nam đã tự đóng đinh cho quan tài của họ

Trần Nhật Phong (Danlambao)

Trong những lần tôi tiếp xúc với những nhà tranh đấu xã hội dân sự trên BBC hay phỏng vấn, Quỳnh luôn là người nắm rõ những con số bao nhiêu tù nhân lương tâm, nhà tranh đấu xã hội dân sự đang bị cộng sản Việt Nam cầm tù, bao nhiêu vụ công an đánh đập người bị bắt rồi vu vạ rằng nạn nhân “tự tử trong trại giam”. Trong tranh đấu xã hội dân sự, Quỳnh luôn luôn là một trong những người đi đầu, từ những biểu ngữ phản đối bạo lực bất chấp luật lệ của an ninh cộng sản Việt Nam, cho đến những sự cố gắng tham gia vào những cuộc biểu tình chống hủy hoại môi trường, thậm chí là những bài viết báo động về sự khai thác vô tội vạ của các “quan chức” đối với sinh thái môi trường nơi địa phương mà Quỳnh đang sinh sống.

Những lần Quỳnh bị đánh đập, bị sách nhiễu, thậm chí bị bắt rồi thả ra, tôi tỏ ý lo ngại cho sinh mạng của Quỳnh, Quỳnh thản nhiên trả lời “Đó chỉ là ghi thêm vào những tội ác của họ, em đã quen với những đòn thù này”...

oo0oo

Đang họp với khách hàng tối Chủ Nhật, bỗng nhiên Facebook báo rằng tôi có inbox quan trọng, thông thường tôi đợi đến lúc rảnh rỗi sẽ check xem ai đã gởi cho mình rồi reply, nhưng có gì đó thúc dục khiến tôi bấm máy xem tin nhắn: Chúng đã bắt Quỳnh rồi anh ơi! Bản tin nhắn ngắn gọn khiến tôi giật mình, dù rằng trước đó tôi vẫn có suy nghĩ rằng, trước sau Quỳnh cũng sẽ bị bắt, vì hoạt động xã hội dân sự mà cô đang tranh đấu. Bất kể người khách đang ngỡ ngàng nhìn tôi khó hiểu, tôi xin phép vài phút bước ra khỏi phòng họp.

Lật đật vào Facebook của Quỳnh để kiểm tra, post cuối cùng mà Quỳnh Post lên là video live stream, khi cô cùng mẹ ruột tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Quốc Duy đến trại giam Sông Lô (Nha Trang), để tranh đấu cho Duy được gặp người nhà. Mở Message lên thì không thấy Quỳnh online. Tôi vẫn hy vọng chắc chỉ như các lần trước, bắt vài tiếng rồi thả ra, khi Quỳnh bị ngăn chặn đi biểu tình Formosa hay đến gặp các đại sứ nước ngoài. Sáng nay thức dậy, trang Dân Làm Báo đã có đầy đủ sự kiện Quỳnh bị bắt, và an ninh cộng sản Việt Nam sẽ truy tố Quỳnh theo điều 88 bộ luật hình sự, tôi không còn gì để nói thêm ngoài trừ 2 chữ: Khốn nạn. 

Tôi quen biết Quỳnh là qua những lần hội thoại với cô em gái này trên BBC, những lần phỏng vấn Quỳnh về những vấn đề tranh đấu xã hội dân sự trong nước, về việc cô được Thụy Điển trao giải thưởng Bảo Vệ Quyền Dân Sự (Civil Rights Defender 2015) kể cả lần cô tuyệt thực để đồng hành cùng Tạ Phong Tần. Những gì Quỳnh viết hoặc post trên Facebook, kể cả những lần trò chuyện với tôi qua inbox, tôi cảm nhận được nơi cô em gái này là một phụ nữ quả cảm, kiên quyết và có chủ kiến rõ ràng.

Quỳnh có lý luận rất vững chắc, hiểu rõ cách thức nuôi dạy con cái, và rất can đảm, đã không ít lần tôi tôi chứng kiến những ngôn ngữ của Quỳnh đối phó với sự sách nhiễu của an ninh cộng sản Việt Nam, qua những audio mà cô đã thu âm lại bằng điện thoại cầm tay. Với tôi, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là điển hình của một nhà tranh đấu xã hội dân sự đúng nghĩa, không tham gia tổ chức nào, không liên hệ với bất kỳ đảng phái nào, thậm chí có những lần cô biết rõ sẽ bị sách nhiễu, bị đàn áp, bị đánh đập những vẫn sẵn sàng đón nhận.

Trong những lần tôi tiếp xúc với những nhà tranh đấu xã hội dân sự trên BBC hay phỏng vấn, Quỳnh luôn là người nắm rõ những con số bao nhiêu tù nhân lương tâm, nhà tranh đấu xã hội dân sự đang bị cộng sản Việt Nam cầm tù, bao nhiêu vụ công an đánh đập người bị bắt rồi vu vạ rằng nạn nhân “tự tử trong trại giam”. Trong tranh đấu xã hội dân sự, Quỳnh luôn luôn là một trong những người đi đầu, từ những biểu ngữ phản đối bạo lực bất chấp luật lệ của an ninh cộng sản Việt Nam, cho đến những sự cố gắng tham gia vào những cuộc biểu tình chống hủy hoại môi trường, thậm chí là những bài viết báo động về sự khai thác vô tội vạ của các “quan chức” đối với sinh thái môi trường nơi địa phương mà Quỳnh đang sinh sống. 

Những lần Quỳnh bị đánh đập, bị sách nhiễu, thậm chí bị bắt rồi thả ra, tôi tỏ ý lo ngại cho sinh mạng của Quỳnh, Quỳnh thản nhiên trả lời “Đó chỉ là ghi thêm vào những tội ác của họ, em đã quen với những đòn thù này”. Nhìn một dọc các sự kiện đang diễn ra, từ vụ sách nhiễu linh mục

Đặng Hữu Nam sau cuộc biểu tình, chụp mũ một tổ chức chính trị ở hải ngoại là ‘khủng bố”, dùng bạo lực để ngăn chặn cuộc hội họp xã hội dân sự ở Vùng Tàu, và nay bắt giữ Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cho thấy sự sợ hãi của chính quyền cộng sản Việt Nam. 

Với các biến động gần đây, từ những tin tức môi trường bị ô nhiễm nặng nề, cho đến các mặc hàng xuất cảng bị trì trệ, sự thua lỗ của nhiều công ty quốc doanh, nợ công cao đến đụng trần, mà không có khả năng trả nợ, nhiều nhà đầu tư bỏ chạy ra khỏi Việt Nam, giới trung lưu cũng tìm cách chuyển tài sản ra nước ngoài, cộng sản Việt Nam đang đương đầu với nhiều bế tắc, xã hội có tiềm năng dẫn đến một cuộc thay đổi lớn, nếu không nói rõ là có nguy cơ bị lật đổ quyền cai trị, do đó để bảo vệ quyền cai trị, việc ngăn chặn phát tán các thông tin, đàn áp những tiếng nói xã hội dân sự, bỏ tù, sách nhiễu hay có hành động bạo lực đối với những người bất đồng chính kiến vốn sẽ là chuyện mà những chính quyền độc tài, độc đảng hay gia đình trị thường làm. 

Nhưng càng có động thái cứng rắn, thì chế độ càng trở nên co cụm hơn và mất lòng dân dẫn đến các cuộc lật đổ một thời gian ngắn sau đó, năm 1997, bất mãn trước xã hội tham nhũng, không có việc làm và khủng hoảng kinh tế, sinh viên Indonesia xuống đường biểu tình, dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ Suharto sau 32 năm cầm quyền.

Tại Miến Điện, sau nhiều năm đàn áp, bắt bớ, thủ tiêu nhiều nhà bất đồng chính kiến, kể từ khi hủy bỏ kết quả bầu cử đầu thập niên 90, cuối cùng chế độ quân phiệt phải nhượng bộ, tổ chức bầu cử tự do và kết quả, đảng của bà Aung San Su Kyi đã lọt vào quốc hội, bất kể cá nhân bà từng bị tù đày và giam lỏng nhiều năm.

Khi thành công bầu cử tự do, hàng loạt các dự án đầu từ của cộng đồng quốc tế đã tăng mạnh ở Miến Điện, chính phủ quốc gia này đã có những động thái cứng rắn với các nguồn đầu tư của Trung Quốc. 

Các quốc gia độc tài, độc đảng, gia đình trị thông thường đều có một kết cuộc giống nhau, nếu như xảy ra ở khu vực Á châu, Âu Châu, nơi có nền dân trí tương đối, thì hậu quả nhẹ nhàng hơn, bị truy tìm, tịch thu tài sản, bị đưa ra tòa xét xử tương tự như Suharto hay gia đình của cựu tổng phố Philippines ông Marcos. Còn nếu ở những quốc gia như Trung Đông hoặc Phi Châu, nơi có nền dân trí thấp thì những kẻ này đã bị xử quyết tại chỗ khi bị dân chúng bắt được như trường hợp của đại tá Gadafi. 

Trước khi xảy ra cuộc thay đổi hay lật đổ, những chính quyền độc tài, độc đảng hay gia đình trị, đều có những động thái cứng rắn quyết liệt, thẳng tay đàn áp những phong trào đòi dân quyền hay thay đổi, và kết quả ai cũng nhìn thấy, đây chính là cái giá phải trả của những xã hội không tôn trọng quyền con người. 

Cộng sản Việt Nam cũng đã và đang đi vào các con đường kết thúc triều đại của họ, các dấu hiệu cho thấy sự sụp đổ không khác gì những quốc gia nói trên. Sưu cao, thuế nặng, địa phương lạm quyền, thao túng đất đai, mua quan bán chức, xây dựng các biểu tượng để củng cố chế độ, quyền hạn của công an, quân đội bao trùm cả nước, kinh tế bế tắc, môi trường sống bị đe dọa, bạo lực về hình sự lẫn dân sự xảy ra ở khắp nơi, báo chí bị ngăn cấm, sinh mạng con người trở nên mong manh hơn, tất cả đều đã xảy ra ở Indoneisa, Nam Hàn, Miến Điện cho đến Lybia, Iraq, Tunisia hay gần đây nhất là Ukraine và đang diễn ra ở Thổ Nhĩ Kỳ. Khi quyền cai trị bị uy hiếp, những kẻ nắm quyền luôn sống trong sợ hãi và liên tục ban hành nhiều đạo luật để bảo vệ cho họ, thậm chí thỏa hiệp với ngoại bang như Trung Quốc, để giữ quyền cai trị, giữ sinh mạng và tài sản. 

Những tác động gần đây sẽ khiến cho bánh xe thay đổi toàn bộ xã hội ở Việt Nam sẽ chạy nhanh hơn, vụ bắt giữ Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ là những động lực thúc đẩy những người dân nghèo bất mãn can đảm hơn, vì họ biết nếu tiếp tục im lặng, thụ động, bản thân họ, con cháu họ cũng sẽ không khác gì với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, nhà tù và sự nghèo khó sẽ đeo đẳng họ cho đến đời con cháu của họ. 

Bắt Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, chính quyền cộng sản Việt Nam đã tự đóng thêm một cây đinh vào chiếc quan tài của họ, và sẽ khiến cho thời gian tồn tại của họ ngắn ngủi hơn, và hệ quả dành cho họ sẽ khốc liệt hơn, cộng đồng quốc tế có thể chưa chắc can thiệp trực tiếp được trong việc trả tự do cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, nhưng chắc chắn họ có những cách khác khiến chính quyền cộng sản Việt Nam phải nhượng bộ, vì cho đến thời điểm hiện tại, cộng sản Việt Nam đã không còn gì để đổi chác ngoại trừ sinh mạng của những con người tranh đấu xã hội dân sự như Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Trần Nhật Phong    #FreeMeNam, #FreeQuynh, #FreeNguyenNgocNhuQuynh,

10/11/2016,

danlambaovn.blogspot.com

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 19 Oct 2017 05:22 PM