Các bài trong đề mục

Việt Nam

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Tháng 01 năm 2011

Tháng 02 năm 2011

Tháng 03 năm 2011

Tháng 04 năm 2011

Tháng 5&6 năm 2011

Tháng 07 năm 2011

Tháng 08 năm 2011

Tháng 09 năm 2011

Tháng 10 năm 2011

Tháng 11 năm 2011

Tháng 12 năm 2011

 

Tháng 01 năm 2012

Tháng 02 năm 2012

Tháng 03 năm 2012

Tháng 04 năm 2012

Tháng 05 năm 2012

Tháng 06 năm 2012

Tháng 07 năm 2012

Tháng 08 năm 2012

Tháng 09 năm 2012

Tháng 10 năm 2012

Tháng 11 năm 2012

Tháng 12 năm 2012

 

Tháng 01 năm 2013

Tháng 02 năm 2013

Tháng 03 năm 2013

Tháng 4&5 năm 2013

Tháng 06 năm 2013

Tháng 07 năm 2013

Tháng 08 năm 2013

Tháng 09 năm 2013

Tháng 10 năm 2013

Tháng 11 năm 2013

Tháng 12 năm 2013 

 

Tháng 01 năm 2014  

Tháng 02 năm 2014 

Tháng 03 năm 2014 

Tháng 04 năm 2014

Tháng 05 năm 2014

Tháng 06 năm 2014

Tháng 07 năm 2014

Tháng 08 năm 2014

Tháng 09 năm 2014

Tháng 10 năm 2014

Tháng 11 năm 2014

Tháng 12 năm 2014

 

Việt Nam hôm nay có chi lạ?

Cát Tường ghi nhận

Chu Hảo bỏ đảng và con đường Phan Châu Trinh

 

Description: Bức thư bỏ Đảng và Giáo sư Chu Hảo

Bức thư bỏ Đảng và Giáo sư Chu Hảo

 

Đúng như dự đoán và mong đợi, Chu Hảo đã tuyên bố từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam bằng một lá thư thẳng thắn, rõ ràng và đầy đủ. [1]

Thẳng thắn ở chỗ ông không ngần ngại khẳng định tổ chức chính trị mà ông tham gia 45 năm trước - Đảng Cộng sản Việt Nam - đã “không có tính chính danh, hoạt động không chính đáng, có nhiều khuất tất, ngày càng thoái hóa, đi ngược lại quyền lợi của dân tộc và xu thế tiến bộ của nhân loại.”

Rõ ràng ở chỗ ông chỉ ra có một kế hoạch gần 10 năm nhằm triệt hạ ông, bất chấp mọi ý kiến của cấp ủy cơ sở, phớt lờ mọi nguyên tắc dân chủ được tuyên xưng, chỉ nhằm đưa ra một bản cáo trạng mà ông cho là “vô căn cứ và thâm độc.”

Cuối cùng, lá thư đầy đủ ở chỗ, và cũng là điểm thú vị nhất, khẳng định nguyên nhân sâu xa mà Chu Hảo từ bỏ đảng cộng sản, chẳng phải vì bản án kỷ luật vớ vẩn, mà bởi ông nhận thấy ánh sáng từ một con đường khác, thông qua một con người khác.

Con đường đó là “dân tộc, dân chủ và phát triển” bằng “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”.

Con người đó là Phan Châu Trinh.

Description: Phan Châu Trinh (9/9/1872 – 24/3/1926)

Phan Châu Trinh (9/9/1872 – 24/3/1926) Blog Nguyễn Trang Nhung

Description: https://www.rfa.org/rfa_resources/graphics/icon-zoom.png

Và đây có lẽ chính là điểm gặp nhau giữa Chu Hảo và những người bỏ đảng khác như Nguyên Ngọc, Mạc Văn Trang - họ từ bỏ một con đường đơn giản là vì nhìn thấy một con đường khác sáng rạng hơn cho tiền đồ dân tộc.

Mà đã nhắc tới Phan Châu Trinh trong câu chuyện này thì thật khó để không liên tưởng tới lá thư [2] gần trăm năm trước Phan Châu Trinh từ Marseille gửi Nguyễn Ái Quốc - người sau này sáng lập ra cái đảng mà Chu Hảo vừa từ bỏ.

Trong thư, Phan Châu Trinh khuyên Nguyễn Ái Quốc nên từ bỏ lối “nương náu ngoại bang để rung chuông, gõ trống” mà phải trở về “ẩn náu trong thôn dã, hô hào quốc dân đồng bào đồng tâm hiệp lực đánh đổ cường quyền áp chế.

Không tranh cãi với Nguyễn Ái Quốc việc chủ nghĩa Mác-Lê là đúng hay sai, song Phan Châu Trinh tin tưởng mãnh liệt vào lựa chọn của mình, “dựa vào lý thuyết nhân quyền để cổ động sĩ khí dân tình”, “kết đoàn hợp xã, dân tình thức tỉnh, kháng thuế cự sưu, tố giác tham quan lại nhũng, lại bất hợp tác từ cái này đến cái nọ, đến chừng đông tay vỗ nên tiếng mà đoạt lại lợi quyền.”

Và đáng quý thay, ngay cả khi biết trước nhiều rủi ro sẽ đến với mình vì nhà cầm quyền sẽ “vin cớ này, cớ nọ để mà làm tội làm tình”, Phan Châu Trinh vẫn chấp nhận với niềm tin “chẳng may mà bị sa cơ, thế tất chẳng có người nối tiếp mình thức tỉnh nhân quần; bằng cái lối đó, chắc là cuồn cuộn dâng lên, rồi một ngày kia khác nào như ngọn thủy triều lôi cuốn mất cường quyền áp chế.”

Cuối thư, Phan Châu Trinh hẹn Nguyễn Ái Quốc “thấy mặt nhau ở quê hương xứ sở.”

Lịch sử dẫn những lối thật bất ngờ. Nguyễn Ái Quốc, vô tình hay hữu ý, đã làm giống lời khuyên của Phan Châu Trinh, trở về Việt Nam, ẩn nơi núi rừng, hô hào quốc dân, để rồi vạch một con đường cho dân tộc Việt Nam dưới bóng đảng cộng sản mà ông góp công sáng lập.

Phan Châu Trinh ba năm sau đó về lại Việt Nam để rồi mãi mãi nằm lại Sài Gòn trong một quốc tang thực thụ đầu tiên và duy nhất của người Việt. Ông đã không thấy mặt Nguyễn Ái Quốc như lời hẹn cuối thư, và lại càng chẳng thể “gặp” Hồ Chí Minh ở bất kỳ nơi đâu trên đường tìm lối thăng tiến cho dân tộc.

Không hội ngộ cố nhân nhưng có lẽ Phan Châu Trinh giờ đây sẽ ngạc nhiên lắm nếu “thấy mặt” biết bao người đang “nối tiếp mình thức tỉnh nhân quần” đúng như lời dự đoán. Trớ trêu, và cũng thú vị thay, rất nhiều người trong số đó, như Nguyên Ngọc, Chu Hảo, và còn nhiều người khác nữa, đã, đang và sẽ đến với Phan Châu Trinh sau khi bước qua và từ bỏ cả con đường lẫn tổ chức mà Nguyễn Ái Quốc đã vạch ra và sáng lập.

Cũng có nghĩa là, sự cạnh tranh giữa hai hướng đi, một vạch lối bởi Nguyễn Ái Quốc, một phác thảo bởi Phan Châu Trinh, sẽ còn định hình đường nét của quê hương xứ sở tương lai tới đây

Một chiếc giày bằng vạn lời nói

Ngô Nhân Dụng


Loài người có nhiều cách truyền thông mà không cần nói. Khi gặp những người không nói cùng thứ tiếng với mình chúng ta có thể dùng tay ra dấu, dùng mắt nháy, mở miệng cười toe hay mếu máo, họ hiểu được ngay. Những thứ ngôn ngữ không lời này đã phát triển hàng triệu năm trước khi loài người sáng tạo ra tiếng nói.

Bà Nguyễn Thị Thùy Dương muốn nói chuyện phải trái với các quan chức Thành Hồ. Nhưng rõ ràng là họ không nói cùng ngôn ngữ với người dân Thủ Thiêm. Hoặc họ biết tiếng Việt nhưng tai điếc đặc, nói với họ như nước đổ đầu vịt. Bà có viết thì cũng không báo, đài nào dám cho đăng. Cho nên bà đã sử dụng quyền tự do ngôn luận của mình bằng chiếc giày!

Bà Thùy Dương không phải là người Việt đầu tiên tháo giày ra để phát biểu ý kiến. Năm 2017 dân Hà Nội đã ném giày tới tấp về phía ông Trần Văn Tuân, phó chánh án Tòa Án Nhân Dân Cấp Cao.

Trên thế giới, vụ ném giày nổi tiếng nhất gần đây diễn ra tại Iraq ngày 14 Tháng Mười Hai, 2008, năm năm sau khi quân Mỹ đến xứ này. Ông tổng thống Mỹ tới Iraq, đang họp báo thì bị một người ném giày về phía ông ta. Muntadhar al-Zaidi làm nghề viết báo nhưng lại không “lên tiếng” bằng ngòi bút (hay phím máy vi tính) mà lại dùng đôi giày! Bởi vì trong phong tục người Á Rập những thứ giày, dép được coi là nhơ bẩn hạng nhất – giống như người Việt mình nói đến những chiếc vớ đã dùng, cái váy hay đồ lót đã mặc vậy.

Năm 2008, al-Zaidi được cả thế giới Á Rập và Hồi Giáo hoan hô như một anh hùng, sau khi ném giày vào ông tổng thống Mỹ mà không trúng. Người ta dựng một bức tượng đồng cao ba mét hình chiếc giày ở thành phố Tikrit, Iraq, khắc một bài thơ. Nhưng chẳng bao lâu chính quyền Iraq đã phá bỏ đài kỷ niệm này, để giữ mối giao hảo với chính phủ Mỹ! Nhiều người Việt Nam cũng đang hoan hô bà Thùy Dương như một anh thư đất Việt.

Muntadhar al-Zaidi đã ném cả đôi giày nhưng không trúng. Bà Nguyễn Thị Thùy Dương chỉ dùng một chiếc giày để phát biểu ý kiến. Bắn một viên đạn còn khó trúng mục tiêu hơn là bắn hai viên, cho nên bà Thùy Dương cũng ném trượt.

Bây giờ bà Thùy Dương nên gửi chiếc giày thứ hai của mình tặng đảng ủy Thành Hồ. Cho đỡ phí của giời. Vì đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ mới tịch thâu được một chiếc giày của bà. Giày không đủ đôi thì không ai dùng được, đem bỏ xó thật là phí phạm

Thánh Gandhi hồi trẻ có lần đánh rớt một chiếc giày khi nhảy lên xe lửa trong lúc đoàn tàu chuyển bánh. Không thể nhảy xuống lượm giày được, chàng thanh niên Gandhi nhanh trí tháo chiếc giày thứ hai ném xuống theo. Ông giải thích: Ai lượm được chiếc thứ nhất họ có thể tìm thấy chiếc thứ hai mà dùng. Mất giày mà không than thở, không lo tiếc của, lại nghĩ ngay đến người khác, một người xa lạ nào đó mình chưa bao giờ gặp. Đúng là tâm bồ tát. Bà Thùy Dương nên học tập Gandhi, bởi vì bà có thể còn phải phát biểu ý kiến nhiều lần nữa.

Tại sao phải bày tỏ ý kiến bằng chiếc giày? Bởi vì người ta không có phương tiện nào khác để nói rõ và đầy đủ nỗi kinh tởm, “lợm giọng” trước những thứ hôi thối trâng tráo phơi bày giữa công chúng. Báo, đài bị đảng Cộng Sản nắm chặt trong tay, làm sao góp ý kiến được? Có đứng giữa phòng hô lớn lên mấy tiếng trước khi bị bịt miệng thì người tự trọng, không muốn nói năng thô tục, cũng không thể dùng các từ ngữ thấp đúng mức để diễn tả nỗi phẫn uất và khinh bỉ của mình.

Có người sợ tự chiếc giày không nói lên đủ nên còn viết thêm một thông điệp. Mới đây, ngày 28 Tháng Sáu, 2018, một người dân Đài Loan mới ném giày vào ông Kha Văn Triết (Ko Wen-je, 柯文哲), th trưởng Đài Bc. Trong chiếc giày có mnh giy viết thông đip: Giày hôi ném Kha hôi (臭鞋丟臭柯, xú hài đâu xú Kha).

 

Description: alt

Đôi giày của bà Nguyễn Thị Thùy Dương ném vào mặt cả chế độ ăn cướp. (Hình: Facebook Nguyễn Thùy Dương)


Chiếc giày, mà người miền Bắc có khi phát âm là “dầy,” là thứ ngôn ngữ thích dụng nhất để nói cho bọn “mặt dầy” chúng nó hiểu. Ném giày giữa thanh thiên bạch nhật có tác dụng mạnh hơn là gửi một chiếc váy nhơ nhớp cho một ông quan cán bộ, có phụ nữ đã làm. Cho nên dư luận dân Việt đang tán thưởng nhiệt liệt, nhưng vẫn tiếc bà Thùy Dương không ném trúng mục tiêu.

Cô Phạm Đoan Trang dẫn lại lời bình luận trên Facebook: “Chị Tâm mình (Chủ Tịch Hội Đồng Nhân Dân Thành Hồ Nguyễn Thị Quyết Tâm) hôm nay ăn giày ăn cả tất. Chị đang hăng hái phát biểu thì bị một quần chúng bức xúc tương cho cái guốc, từ cự ly mươi mét. Không biết quần chúng nào mà láo thế, mà láo nhất là ném lại trượt. Thế mới chán chứ. Thôi cũng thông cảm, phụ nữ tay yếu mà ném lần đầu, không ném xa được, lần sau cố gắng phát huy là được rồi.”

Ông Nguyễn, một độc giả Người Việt cũng giải thích: “…khi người dân lên tiếng mà không có trả lời tương xứng, thì guốc dép sẽ lên tiếng!… khi guốc dép đã lên tiếng rồi mà vẫn chưa được đáp ứng cho đẹp lòng người dân, thì gạch đá sẽ là vật kế tiếp lên tiếng!”

Nhưng ném đá có thể gây thương tích, ném giày ném dép vẫn là phản kháng bất bạo động. Đó là hành động thích hợp nhất cho đám dân đen. 

Giáo Sư Nguyễn Văn Tuấn ở Úc nhận xét: “Hành động ném chiếc giày của cô Thùy Dương có thể hiểu như là một sự phản đối trong vô vọng của những người ‘thấp cổ bé họng’ đã, đang, và sẽ mất đất vì những chính sách bất công.”

Bà Nguyễn Thị Thùy Dương là một người dân thấp cổ bé miệng trở thành “dũng sĩ ném giày” mới nhất trong lịch sử. Mà lịch sử ném giày đã có từ gần hai ngàn năm trước. Sử sách còn ghi vụ ném giày xưa nhất vào năm 359, khi Hoàng Đế Constantius II đang kêu gọi dân chúng trung thành, một người dân đã ném một chiếc giày và đả đảo ông vua.

Vừa ném giày vừa hô đã thành một truyền thống. Tháng Hai, 2009, Thủ Tướng Trung Cộng Ôn Gia Bảo qua nước Anh. Ông ta đang đọc diễn văn tại Đại Học Cambridge thì một người lớn tiếng đặt câu hỏi tại sao đại học danh tiếng này lại cho một tên độc tài tới nói láo như vậy? Rồi anh ta ném chiếc giày về phía Quan Ôn, không trúng. Tên anh này là Martin Jahnke, một người Đức

Hành động ném giày có khi được tổ chức tập thể. Năm 2013, dân Đài Loan chống chính phủ đã bảo nhau quyên góp giày. Ngày 8 Tháng Chín, nhiều người cùng nhau ném giày vào Tổng Thống Mã Anh Cửu (Ma Ying-jeou) ngay trước dinh tổng thống. Không chiếc nào trúng đích.

Sau khi ném giày và bị phạt 750,000 đồng (hơn $32), bà Nguyễn thị Thùy Dương kể cho mọi người biết thêm: “Sáng nay tôi bị giáo huấn sớm. Anh công an cố giảng giải cho tôi biết bà Tâm không liên quan gì tới việc mất đất của dân.” Anh công an muốn nói bà Thùy Dương đã “đánh oan” bà Tâm.

Bà Tâm chủ tịch thành Hồ không phải là người đã đứng ra cướp đất của dân Thủ Thiêm, vì lúc đó bà chưa đủ lớn. Nhưng bà Thùy Dương không có thù oán riêng với bà Nguyễn Thị Quyết Tâm cũng như ông chủ của bà là Bí Thư Thành Ủy Nguyễn Thiện Nhân. Bà Thùy Dương ném giày là nhắm ném vào mặt cả chế độ ăn cướp.

Cũng như năm ngoái dân Hà Nội ném giày vào ông Trần Văn Tuân. Ông Tuân đang đọc lời xin lỗi ông Hàn Đức Long, một người bị tòa án Cộng Sản kết án tử hình, đã ngồi tù 11 năm mới được minh oan. Ông Trần Văn Tuân không cần phải là người đã xử oan ông Long; nhưng ông là một quan phó chánh án, đại diện cho cả hệ thống tư pháp của chế độ. Cho nên dân đã ném giày dép vào hệ thống tư pháp Cộng Sản chứ không nhắm vào cá nhân ông Tuân!

Anh công an còn hỏi tới động cơ chính trị của bà Thùy Dương và hỏi bà có bị ai lôi kéo xúi giục không. Bà Thùy Dương tự giới thiệu chỉ là một bà nội trợ bình thường, nhân tiện còn hỏi luôn, “…sẵn đây cho tôi hỏi động cơ chính trị nào khiến mấy cô chú xịt nước, đập nhà, đổ đất vào đầu dân vậy? Các cô chú là chủ tịch, là ông là bà. Dân là súc vật à?”

Khi một đảng cầm quyền coi dân như súc vật thì sẽ còn nhiều người ném giày. Bà Thùy Dương tiên đoán vụ Thủ Thiêm không thể yên. Vì “Lòng dân như sóng thần!” Khi nào còn đàn áp, bất công; khi quyền tự do phát biểu của người dân Việt Nam còn bị cướp đọat, thì nghề làm giày còn phát tài.

Người dân Việt Nam đã thêm một phương pháp bày tỏ ý kiến mới. Không được nói, không được viết, chúng ta chỉ còn cách “làm dấu” hay “ra hiệu” bằng cử chỉ. Nhưng ném cả chiếc giày đi cũng hơi phí của.

Lần tới, khi tiếp đón ông tân chủ tịch nhà nước hay ông Tập Cận Bình, bà con có thể chỉ cần mỗi người tháo một chiếc giày ra, cầm trong tay, không cần phải ném cũng được. Một chiếc giày có giá trị bằng vạn lời nói, hàng vạn chữ viết. 

 

Ngô Nhân Dụng

 

SẤM TRẠNG TRÌNH LINH ỨNG RỒI BÀ CON

Sẽ không nhầm khi khẳng định Sấm ký của cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã ứng nghiệm. Chúng ta tập trung vào 4 câu dưới đây mà thiên hạ loan tin để thấy sự linh ứng của Sấm truyền. 

Nói về nền thái bình thịnh trị của Việt Nam, ông Trạng Trình huấn thị hậu thế:

Biển Đông vạn dặm giăng tay giữ. 
Nước Việt ngàn năm vững trị bình. 

Muốn nước Việt "vững trị bình" thì phải "giăng tay giữ lấy Biển Đông", mất Biển Đông sẽ mất nước Việt. 

Tiếp tục ông Trạng Trình lại dự báo:

Bỉnh chúc vô minh QUANG tự DIỆT, 
TRỌNG - NGÂN bạc PHÚC SẢN tất VONG. 

Hai câu trên ông Trạng Trình có nhắc đến DẦU trong cây đèn cùng với những cái từ nổi bật như TRỌNG - NGÂN - PHÚC - SẢN - VONG. 

Giờ ta làm phép nối kết để xâu chuỗi các dữ kiện nơi Sấm ký của ông Trạng Trình với hiện tình nhà SẢN, chúng ta sẽ thấy nổi da gà và bái phục ông ta. 

BIỂN ĐÔNG là bồn DẦU với trữ lượng theo Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ (EIA) có đến 11 tỷ thùng dầu và 5.380 tỷ m3 khí đốt. Riêng vùng quần đảo Trường Sa của Việt Nam có trữ lượng đến khoảng 5,4 tỷ thùng dầu.

Vì Trump đánh Tập nhừ tử ở lĩnh vực thương mại, ngưng bán dầu và cắt nguồn cung dầu cho Trung cộng bằng lịnh trừng phạt nhắm vào Iran và Venezuela nên Trung cộng phải đâm đầu vô bồn dầu khí ở Biển Đông bằng cách sai Vương Nghị sang yêu cầu cộng sản Việt Nam phải hợp tác khai thác Biển Đông nhưng bị vua Việt Nam là chủ tịch nước Trần Đại Quang từ chối, vì DẦU mà QUANG đã bị đồng chí của mình giết chết, đoạt ngôi. Đó ứng với câu "Bỉnh chúc vô minh QUANG tự DIỆT" vậy. 

Quyền lợi rất lớn ở Biển Đông với riêng cá nhơn thừa tướng Nguyễn Xuân PHÚC đó là dự án Mỏ khí đốt Cá Voi Xanh mà riêng quê hương Quảng Nam của PHÚC với phó chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh là hàng tỷ đô la Mỹ đầu tư vào đây để phục vụ cho dự án khí đốt của mỏ Cá Voi Xanh. Vì sức ép của Tập Cận Bình nên đến nay dự án này chưa được triển khai và khi Nguyễn Phú Trọng gom luôn chức chủ tịch nước thì lợi ích cá nhân của PHÚC tại Biển Đông sẽ bị mất trắng bởi TRỌNG chỉ đạo cho NGÂN với tư cách chủ tịch Quốc hội sẽ dừng hẳn các dự án khai thác DẦU ở Biển Đông để dồn hết sang cho Trung cộng, PHÚC đã bị TRỌNG - NGÂN xử BẠC vì vậy SẢN tất VONG. 

Khi Trung cộng đâm đầu vào Biển Đông thì vấp phải quần hùng Mỹ và Đồng minh đang GIĂNG TAY GIỮ, Trung cộng manh động sẽ bị đánh bẹp đầu tại đây, tức củng cố thêm cái điều SẢN tất VONG của cụ Trạng Trình. 

Khi SẢN tất VONG thì điều "Nước Việt ngàn năm vững trị bình" là tất yếu, phù hợp với đất trời và lòng người./.
Tran Hung.

Chuyện thật như hài về Đỗ Mười(sưu tầm)

1/ Đỗ Mười làm nghề hoạn lợn chứ không phải nghề sơn như trong tiểu sử của ông ta. Trong một lần quá chén, Đỗ Mười vui mồm kể với các đồng chí của mình rằng: Lúc nhỏ không chịu học nghề hoạn lợn đến nơi đến chốn, nên khi hoạn lợn rất vụng. Nhiều lần hoạn lợn làm chết lợn, nên bị chủ nhà đuổi cho chí chết.

2/ Một lần Đỗ Mười thăm Trung Quốc, Giang Trạch Dân chiêu đãi Đỗ Mười món thịt lợn sữa quay. Đỗ Mười không khách khí gì lại chê lợn Trung Quốc nhỏ và gầy. Giang Trạch Dân biết Đỗ Mười xuất thân là tay hoạn lợn, lại ngu dốt nên nói móc ĐM như sau: “lợn Trung Quốc không to béo như lợn Việt Nam vì chúng ham nhảy cái quá. Còn lợn Việt Nam hầu hết là lợn thái giám nên to lớn

3/ Đỗ Mười được biết đến là một kẻ vô học, ông ta từng thẳng thừng chửi bới người vệ sỹ riêng của mình vì đã cho một người tự nhận là “bạn học” của ông Tổng bí thư vào phòng riêng chờ được gặp. Lý do mà ông Mười chửi bới người vệ sỹ đó là“Tao có đi học ngày nào đâu mà có thằng nhận là bạn học”. Câu chuyện này là có thật 100% do chính các vệ sĩ của Đỗ Mười kể lại.

4/ Tại sao từ Nguyễn Duy Cống lại thành Đỗ Mười?
Khi bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng thì mỗi người đều phải chọn cho mình một tên giả hay bí danh. Nguyễn Duy Cống biết thân phận mình là thằng vô họcvà không muốn các đồng chí của mình sau này lại hỏi: “học vấn của đồng chí lớp mấy?” nên Cống đã chọn cho mình cái tên mới là Đỗ Mười. Như vậy chỉ cần gọi tên là là biết học vấn, thật là nhất cử lưỡng tiện

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa CS là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 01 Nov 2018 08:24 AM