Các bài Văn trong

đề mục Thơ Văn

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Tháng 01 năm 2011

Tháng 02 năm 2011

Tháng 03 năm 2011

Tháng 04 năm 2011

Tháng 5&6 năm 2011

Tháng 07 năm 2011

Tháng 08 năm 2011

Tháng 09 năm 2011

Tháng 10 năm 2011

Tháng 11 năm 2011

Tháng 12 năm 2011

 

Tháng 01 năm 2012

Tháng 02 năm 2012

Tháng 03 năm 2012

Tháng 04 năm 2012

Tháng 05 năm 2012

Tháng 06 năm 2012

Tháng 07 năm 2012

Tháng 08 năm 2012

Tháng 09 năm 2012

Tháng 10 năm 2012

Tháng 11 năm 2012

Tháng 12 năm 2012

 

Tháng 01 năm 2013

Tháng 02 năm 2013

Tháng 03 năm 2013

Tháng 4&5 năm 2013

Tháng 06 năm 2013

Tháng 07 năm 2013

Tháng 08 năm 2013

Tháng 09 năm 2013

Tháng 10 năm 2013

Tháng 11 năm 2013

Tháng 12 năm 2013 

 

 

Như những giọt buồn

Tường Thúy

Huy bước ra hiên, nhìn lên bầu trời, bên ngoài, mây đen mù mịt, những hạt mưa đã bắt đầu rơi xuống, mỗi lúc một nhiều, một mạnh hơn. Những hạt mưa xối trên mái nhà, trên tàn cây, trên những tàu lá chuối, tạo nên một âm thanh đều đều, buồn buồn. Những giọt mưa giống như những giọt nước mắt đang rỏ xuống trên quê hương Việt Nam, một quê hương tội tình của nó, và những giọt mưa đó cũng giống như những giọt buồn đang chảy trong lòng nó bây giờ, xót xa và cay đắng.

 

Những cánh đồng lúa ngày nào bây giờ trở thành những căn nhà thay thế.

Photo courtesy: BBC.com

Cali Today News - Huy nhắm mắt lại, cố dỗ cho mình một giấc ngủ, nhưng tiếng rầm rì của động cơ máy bay làm cho nó thấy khó chịu. Nó ngồi thẳng người lại, nhìn ra ngoài ô cửa nhỏ, một vùng không gian bao la xanh ngắt, xa xa phía dưới thân máy bay là những cụm mây trắng toát như những đám bông gòn bay lơ lửng ngược chiều. Huy chợt mỉm cười vì một ý tưởng ngộ nghĩnh vừa thoáng qua đầu: Nó thấy mình giống như nhân vật Tôn Ngộ Không đang cưỡi mây, chỉ khác Ngộ Không thì đứng trên mây, còn nó thì ngồi trên một chiếc tàu bằng sắt, có hai cánh cũng đang vùn vụt lướt gió, tung mây. “Tề thiên đại thánh, nếu mình là tề thiên đại thánh thì lũ khốn nạn kia sẽ không thoát khỏi sự trừng trị thích đáng của mình đâu, toàn là một lũ bỉ ổi, vô liêm sỉ”. Tự nhiên nó thấy buồn buồn và rồi những gì xảy ra trong ba ngày nó trở về Việt Nam thăm ông ngoại lại hiện ra trong trí nhớ của nó.

Nhân dịp qua Thái Lan công tác, trước ngày trở về Mỹ, nó đã ghé lại Việt Nam. Sau khi đi thăm ông ngoại và họ hàng ở Sàigòn, nó đi tìm lại đám bạn bè ngày xưa. Mười bảy năm đã qua đi, biết bao dời đổi, bạn bè nó, kẻ còn người mất, tản mạn khắp nơi, cuối cùng nhờ người quen, nó đã tìm ra thằng bạn thân nhất, hiện đang dạy kèm toán cho một nhóm học sinh luyện ôn thi

_“Đây là mùa duy nhất trong năm tao kiếm ra tiền, còn thì cứ đói dài cổ ra. Mày biết là tao đã tốt nghiệp cử nhân toán, nhưng vì lý lịch của ba tao là sĩ quan chế độ cũ, nên khi tao đi xin việc khắp nơì đều bị chối từ, cuối cùng xin vào làm trong một xí nghiệp may giày của ngoại quốc, tưởng ổn định ai dè nền kinh tế xuống, chủ xí nghiệp đánh bài chuồn, quịt luơng công nhân, bỏ lại xí nghiệp rồi trốn mất. Thế là toi, tao đành phải dùng mảnh bằng toán để làm cần câu cơm. Nhờ trời thương lũ học sinh tao dạy kèm, đậu với tỉ lệ khá cao rồi đứa nọ bảo đứa kia, nên mới sống sót được. Mày về đây thấy Việt Nam ra sao?”

_“Thấy hơi lạ, Sàigòn thay đổi nhiều. Đường sá có mở thêm, nhưng ít đường lớn, đã vậy đi đâu cũng thấy đào bới lung tung, không khí ô nhiễm vô cùng. Nhà cửa thì xây dựng có vẻ hỗn độn, cái cao cái thấp, cái to cái nhỏ, không có quy hoạch gì hết. Đặc biệt tao thấy là đâu đâu cũng mở quán xá. Quán nhỏ, quán to ngay cả những villa ngày xưa, kín cổng cao tường mà cũng thành trà lầu tửu quán. Rồi hotel, nhà trọ thì đầy dẫy. Tao thắc mắc một điều là dân thì nghèo, nhà không có mà ở, cơm không đủ mà ăn, thì lấy đâu ra tiền để đi ăn nhà hàng, thuê khách sạn. Còn về xe cộ, giao thông thì thôi khỏi nói. Nói thật với mày, tao đã đi nhiều nước trên thế giới, chưa nước nào có một hệ thống giao thông mà tệ như ở Việt Nam. Hôm qua tao lên Biên Hòa thăm ông cậu, khi về lại Sàigòn, lúc đó đã gần 10giờ đêm, mà đường xá còn đông nghẹt xe cộ, xe tụi tao vào tới đường Đinh Tiên Hoàng cũ, ở khu vực Đakao, tao không biết tên mới là gì, thì kẹt cứng luôn, xe không nhúc nhích gì được.Trong khi đó tao thấy các loại xe hai bánh, kể cả xe hơi, tài xế cứ lách, cứ luồn, rồi leo cả lên lề mà chạy. Ai cũng làm như vậy cuối cùng trên lề cũng khỏi đi luôn, nó đông cứng đến độ mày có muốn đi bộ cũng không có chỗ len chân. Tụi tao chịu trận ngửi mùi khói xe, nghe tiếng động cơ ầm ĩ khoảng gần ba tiếng đồng hồ mới thoát ra khỏi mê hồn trận đó, bằng cách nào tao cũng không biết nữa. Trong thời gian này tao không hề thấy bóng một anh công an giao thông nào cả. Cứ thế này, về Việt Nam đây là lần đầu chắc cũng là lần cuối, tao chả dám quay lại nữa đâu. Vui đâu chả thấy lại thấy ôm vào lòng cả một vầng mây u ám trong buồng phổi vì khói xe, tao chả dại. Tóm lại chỉ một câu: Saigon bát nháo, hỗn độn, vô trật tự, đầy khói và bụi, không có gì đáng lưu luyến cả, ngoại trừ tao còn được chút tình gia đình, và chút tình của thằng bạn như mày”

Thằng bạn nó cười như mếu:

-“Đúng, không chỉ mình mày, ai về đây cũng nói như vậy. Tao ở đây, chắc phổi tao có cả tảng khói dày đặc, đen xì như than, chứ chẳng phải là vầng mây u ám như của mày đâu. Ờ, lâu rồi mới gặp mày, tao thấy mày có thay đổi đó, hình như mày chịu nói hơn, chả bù hồi trước …”

Huy cười:

-“ Có lẽ lâu rồi không được nói tiếng Việt, bây giờ có dịp nói nên nói cho đã. Mai mày đi với tao lên Định Quán thăm mộ nội tao nhe, lúc nội mất, tao không về được, thấy ân hận quá.”

Huy cầm mấy cây nhang, đứng trước mộ, khấn vái rồi cắm vào bình nhang trên bàn thờ của bà nội nó, thằng bạn nó cũng làm theo, xong hai đứa ra ngồi bên thềm mộ. 

_“Tao nhớ lúc nội tao còn sống, mỗi khi nội nhận được quà của chú tao bên Mỹ gửi về là thế nào nội cũng mua quà xuống cho các cháu, và đưa tiền cho mẹ tao để tiếp tế cho bố tao còn trong tù. Nội thương các cháu lắm, nhất là tao, vì tao là cháu đích tôn của nội mà. Mỗi lần lên đây thăm là nội luôn dúi vào tay tao ít tiền và bảo: “Cất đi mà ăn quà, đừng để mẹ thấy lại bị lấy mất, khi nào nội có nhiều thì nội sẽ cho con nhiều hơn. Bây giờ thì nội cũng đã đi xa rồi, tao thấy nhớ nội vô cùng”.

Hai đứa ngồi bên mộ, rủ rỉ với nhau, có biết bao điều để nói cho nhau nghe. Nó kể sơ cho bạn nó nghe về cuộc sống ở bên Mỹ, từ lúc mới qua cho đến ngày thành đạt:

_“Những ngày tháng đầu mới qua Mỹ, tụi tao còn ăn welfare và đi học, chỉ có bố mẹ tao là đã phải đi làm rồi. Mới đầu bố mẹ tao dự định đi học lấy cái bằng Mỹ rồi mới ra làm việc thì lương sẽ khá hơn, nhưng nếu vậy thì mấy anh em tao cũng phải đi làm. Có lẽ bố mẹ tao nghĩ đến tương lai của anh em tao nên đã hy sinh cày ngày hai ba jobs để tụi tao chuyên tâm học. Mày biết lúc mới qua, nơi tiểu bang tao ở không có những giải trí như ở Cali, bạn bè cũng không, buồn lắm, nên mấy đứa Việt Nam, Mễ ở cùng khu chung cư tối đến hay mở sòng, rủ tụi tao qua chơi. Có tí tiền trợ cấp, tao và thằng em tối nào cũng lén bố mẹ qua họp sòng, không hiểu sao bố mẹ tao biết được, mẹ tao qua gọi tụi tao về: “Nếu mấy đứa không về mẹ sẽ ngồi trước cửa chờ đến khi các con về mới thôi.” Tưởng bà chỉ dọa, tụi tao ham chơi, không để ý, đến 2 giờ sáng tan sòng về nhà, thì thấy mẹ tao ngồi trước cửa chờ thật. Thấy tụi tao bà không nói gì, lẳng lặng bê ghế vào nhà, rồi vào phòng ngủ, đóng cửa lại. Còn bố tao thì ngồi ở salon đợi: “Hai đứa ngồi xuống đây bố có chuyện muốn nói. Các con đã nhìn thấy mẹ con chưa, ngày mai 5 giờ sáng mẹ đã phải đi làm, công việc của mẹ con nặng như thế nào, chắc các con đã biết. Bố mẹ cực khổ vì ai? vì tương lai của các con thôi, chứ bố mẹ già rồi đâu cần phải bôn ba làm gì. Các con biết ngày hôm nay làm sao các con đến được đây không, không phải là tự dưng chính phủ Mỹ họ thích các con mà đem các con sang đây đâu, mà đó là nhờ bố đã đổi bằng những năm tháng tù đầy trong các nhà tù khốn nạn của CS. Những năm tháng đó, mẹ và các con đã sống ra sao, các con không quên chứ. Tại sao lại đối xử với bố mẹ như vậy, tại sao lại tàn nhẫn với mẹ con như thế, bây giờ đã hơn hai giờ sáng rồi, các con nghĩ là trong phòng, mẹ con ngủ được sao. Các con bây giờ cũng đã lớn, bố không thể đánh mắng như lúc còn nhỏ. Bố biết, là con người ai cũng có những ham mê, những mơ ước, cũng như bị những cám dỗ, những lúc yếu lòng. Nhưng cái quan trọng là mình biết phân biệt được cái nào là tốt, cái nào là xấu, để theo, hay để tránh. Phải biết tự đè nén, tự kiềm chế mình để đừng bị cám dỗ chi phối, có nghĩa là phải biết tự thắng, tự làm chủ bản thân mình, đó là một phương châm mà bố đã dùng nó trong suốt cuộc đời mình. Ngày hôm nay bố nói lại với các con, hy vọng các con sẽ dùng nó như bố đã dùng, để dù trong bất cứ hoàn cảnh nghiệt ngã nào, có nó, mình sẽ không đánh mất đi cái nhân cách cao quý của chính mình. Các con có hiểu không? Thôi đã trễ rồi đi ngủ đi, sáng mai còn phải đi học.” Mày có biết là tụi tao thấm như thế nào không? Nhờ hai chữ “tự thắng” của bố tao mà chúng tao có cái thành tựu hôm nay, giữa một xã hội đầy cám dỗ xung quanh mình. Còn mày thì sao?”

Thằng bạn nó trầm ngâm:

_“ Bố mày nói đúng, dù giầu hay nghèo cũng phải biết tự thắng, như tao lúc trước, vì nghèo quá, mẹ tao lại bịnh, không có tiền mua thuốc, cả nhà chỉ trông vào những cuốc xe ôm của bố tao, có mấy đứa làm cùng cơ quan rủ tao đi ăn cắp nguyên liệu ra ngoài bán, đúng là đói ăn vụng, túng làm liều, tao đã theo chúng nó đến kho rồi, nhưng cuối cùng tao rút lui, vì không muốn chuyện đổ bể sẽ làm nhục nhã đến bố mẹ tao. Nhiều khi cũng buồn, thấy chung quanh mình, con cái tụi cán bộ vô tư cách, mà sao tụi nó giàu quá, nhìn tụi nó xài tiền vô tội vạ, phung phí vô cùng trong khi mình làm cật lực mà kiếm hoài không ra, thật bất công. Mày thấy đấy, cũng vì không kiềm chế nổi lòng tham nên mới xảy những điều bất nhân phi lý và biết bao tệ nạn xã hội xuất hiện. Ngày xưa dù nghèo cũng không có cảnh bán con làm điếm, gã con cho những thằng Tàu thối tha ở ngoại quốc, hay những thằng già dịch lắm tiền nhiều của bỏ vợ về cưới gái tơ, hay cảnh những đứa trẻ con bị thất học, lê la đầu đường xó chợ kiếm sống thay người lớn, bây giờ thì như vậy đó, đau xót lắm mày ơi!”

Nói đến trẻ con, Huy thấy lòng mình như chùng xuống. Ngày hôm qua khi cùng thằng bạn vào ăn ở một tiệm phở ở Sàigòn, trong khi chờ đợi, nó đưa mắt quan sát chung quanh, chợt dừng lại ở một cô bé con bán vé số khoảng chừng tám chín tuổi. Cô bé có cặp mắt to, thật đẹp, gầy gò, cầm tập vé chào mời từng người. Tới một bàn khách vừa đứng lên ra về, thấy trên bàn, trong cái tô còn lại chút nước phở, cô bé bưng lên định húp, thì huỵch, cả người bị đẩy ngã lăn trên sàn, chút nước phở còn lại trong tô đổ cả lên người. Xấp vé số trong tay, bị văng ra xa. Trước mặt cô bé là một tên hầu bàn, một tay cầm cái khăn lau đã cáu bẩn, tay kia hắn dơ lên định đánh xuống đầu cô bé, miệng la lên thô lỗ:

_“Cút ra khỏi đây ngay, ông đập cho mày một trận bây giờ..”

Bàn tay hắn chưa kịp giáng xuống đã bị chận lại bởi cánh tay lực lưỡng của Huy. Nó gạt mạnh tên hầu bàn ra làm hắn loạng choạng muốn té. Huy cúi xuống đỡ cô bé đứng lên, lấy giấy lau những cọng phở còn bám trên áo của bé, rồi nhặt xấp vé đưa lại cho em. Vẻ sợ hãi còn hằn trên khuôn mặt tái ngắt của cô bé. Em định lách khỏi tay Huy để bỏ chạy, nhưng Huy giữ em lại, nó cúi xuống, dịu dàng nói:

_“Em đừng sợ, chờ anh một chút, anh sẽ mua vé số giùm em”

Quay về phía tên bồi bàn còn đứng gần đó, Huy nghiêm sắc mặt lại:

_“Không muốn cho người ta ăn thì nói được rồi, sao lại dở thói côn đồ ra như thế. Nó chỉ là một đứá bé con thôi có cần phải đánh nó không. Từ giờ bỏ cái thói bắt nạt con nít đó đi. Bây giờ vào làm cho tôi một tô đặc biệt đem về. Còn không đi, chờ gì?” 

Tên bồi bàn rối rít dạ dạ, rồi biến nhanh vào trong nhà. Huy kéo cô bé lại bàn của mình, không để ý đến thực khách chung quanh đang xì xào bàn tán về hành động vừa rồi của nó. Huy rút trong túi ra năm chục đô, kín đáo dúi vào tay cô bé, thì thầm:

_“Cầm lấy, cất đi coi chừng mất, anh không lấy vé số đâu, lát nữa em mang phở về mà ăn, đừng ăn thừa của người lạ, dễ mắc bệnh lắm đó, nghe không.”

Cô bé đi rồi, Huy không có hứng để ăn nữa, nó rủ thằng bạn đi uống cà phê. Thằng bạn nó bảo:

_“Mày mới về nên mới bực như vậy, chứ với dân ở đây thì đó chỉ là chuyện bình thường, xảy ra hà rầm, nhiều điều còn tệ hại hơn nữa kìa, cái này nhằm nhòi gì”

_“Thảo nào, tao thấy mọi người dửng dưng. Tệ thật, cứ y như một bọn người có máu lạnh vậy. Dã man.”

Nó không biết, rồi với cái xã hội vô tâm như thế này, những đứa trẻ, nghèo khổ bần cùng như cô bé bán vé số, sẽ phải sống ra sao?

_“Ê, nghĩ gì mà thộn mặt ra vậy, về chưa mày, trời sắp mưa rồi đó.”

Huy đứng lên, nhìn bầu trời. Một đám mây đen đang kết tụ từ xa, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, nó cúi xuống lấy vài nén hương đốt lên, vái bà rồi cắm lên bàn thờ. Nó lầm rầm khấn:

_“Nội ơi, con đến thăm nội lần này, không biết có còn trở lại nữa không, con thật nhớ nội lắm, nhớ thật nhiều đó nội ơi…”

Hai đứa thả bộ về nhà. Huy nhớ rất rõ, khu vực này chạy dài vào đến Gia Căn, Đồng Hiệp, lúc trước còn có những thửa ruộng trồng lúa, những rẫy vườn trồng rau. Mỗi khi được mẹ đưa lên thăm nội, chúng nó thích nhất là được mẹ sai đến vườn mua rau, những cây rau cải được nhổ từ luống lên còn tươi nguyên, những trái bí đao được cắt từ trên cây xuống, vẫn còn những gai tơ nho nhỏ. Hay là những lúc vào mùa lúa chín, những cánh đồng lúa, vàng óng trải dài, đẹp thật là đẹp và cũng thơm thật là thơm. Nó thích ngửi mùi lúa chin nhưng lại chỉ thích nhấm nháp những đọt lúa non, vị sữa lúa tan trong miệng, ngọt ngọt, thơm thơm làm sao. Ngày đó, nội nó cũng có được hai sào ruộng, sau này chú nó phải bán đi để lo thuốc cho nội lúc nội bệnh. Bây giờ trước mắt nó, những hình ảnh về những ruông lúa, những rãy rau đã không còn. Chỗ nào cũng đều làm nhà hết cả. Những căn nhà xây theo kiến trúc đủ loại, cái thì như ngôi chùa Thái Lan, cái thì như đền Ấn Độ, màu sắc lòe loẹt, nhìn rất là mất thẩm mỹ, chứng tỏ chủ nhân những căn nhà đó, chỉ là một loại trưởng giả học làm sang, hay loại chó nhảy bàn độc.

Về gần tới nhà, hai đứa nghe có tiếng của một phụ nữ, giọng the thé từ nhà bà Sáu Te, bên cạnh nhà nội nó vang lên:

_“Tại sao lại không chịu đi, tiền của tôi mấy người lấy rồi mà, không đi thì trả tiền lại cho tôi. Sao? nói đi, có tiền trả không?”

Huy đi vội vào nhà, thấy cô Ba nó đang ngó qua hàng rào dâm bụt, nhìn sang nhà bà Sáu Te:

_“Có chuyện gì vậy cô?”

_“Hình như bà Sáu mượn tiền của cô tư Hường bán cà phê ôm ngoài đường lộ để chữa bịnh cho ông Sáu, bây giờ không có tiền trả, cô Tư đòi bắt con út Nhàn ra tiếp khách ở quán Karaoke của con gái cổ trên Saigon chi đó, mà Bà Sáu không chịu…”

_“Không chịu là đúng rồi, thằng bạn nó cướp lời cô Ba, đi làm ở cái ổ đó chẳng chóng thì chầy cũng trở thánh gái điếm thôi. Có ai lại chịu đưa con mình vào chỗ đó.” 

_“Nhưng không có tiền trả thì người ta bắt con đi làm trừ nợ thôi.”

Huy cau mặt:

_“Bắt người dễ như vậy sao, luật pháp ở đâu?”

Cả hai người, cô Ba nó và thằng bạn, đồng cười khảy:

_“Luật pháp, có mà luật rừng.” Cô nó tiếp “Luật ở trong tay những kẻ có tiền, có quyền, họ là kẻ làm ra luật và hành xử luật, còn dân đen thấp cổ bé họng kêu làm sao thấu trời, ráng mà chịu thôi…”

Vừa lúc đó tiếng ồn ào kẻ khóc, người la, ầm ĩ ngoài cổng nhà bà Sáu. Ba người nhìn sang thấy út Nhàn đang bị người đàn bà phấn son lòe loẹt và một gã thanh niên kéo xểnh lên xe, cô bé cố ghì người lại, vừa khóc, vừa kêu thảm thiết:

_“Buông tôi ra, má ơi cứu con, má ơi…”

Thấy vậy, cô Ba nó nhào vội sang, ngăn lại:

_“Mấy người làm gì đó, sao lôi kéo cháu tôi đi đâu đây, buông nó ra.”

_“Làm gì hả, dô mà hỏi bả, vay tiền mà không trả thì bắt người đi làm trả nợ không được sao, bà là ai mà dám cản tui, tránh ra...”

Người đàn bà chưa dứt lời, tay đã bị giằng ra khỏi út Nhàn, Huy, dáng to lớn, đứng sừng sững trước mặt ả:

_“Muốn lấy lại tiền hay muốn lên công an huyện về tội bắt người trái phép, nói đi”

Người đàn bà vừa xoa cái cổ tay bị Huy bóp mạnh lúc nãy để buộc thả út Nhàn, vừa nhìn Huy với vẻ tức giận. Huy bỏ mặc họ, nó quay sang út Nhàn đang đứng nấp sau lưng cô Ba:

_“Em có sao không, mình vào nhà thôi”

Bước vào nhà, Huy thấy bà Sáu đứng nơì ngưỡng cửa, nước mắt đầm đìa, nó ôm vai bà dìu ngồi trên tấm ván giường:

_“Dì Sáu có còn nhớ con không? Con là thằng Huy, năm xưa hay qua bên bà Sáu lấy nước giếng về cho nội con đó. Út Nhàn lớn bộn rồi há, mới ngày nào tụi con còn rủ nhau ra ruộng câu cá vậy mà bây giờ nhìn em, con nhận không ra. Thời gian đi qua mau thiệt. À mà câu chuyện ra sao, dì kể cho con nghe coi, xem con có giúp gì cho dì được không?” 

Sau khi nghe hết câu chuyện, Huy kêu bà Sáu và cô Ba nó vào trong bếp, nó móc tiền đưa cho bà Sáu trả nợ và biếu thêm bà chút tiền để lo thuốc thang cho ông Sáu:

 _“ Số tiền này con biếu dì để lo mọi việc, lần sau nếu cần gì, dì cứ cho cô Ba con biết, cô Ba con sẽ giúp chứ đừng để xảy ra việc như vầy tội nghiệp cho út Nhàn lắm dì ạ.”

Quay trở về nhà nội, đến trước bàn thờ, nó thắp thêm mấy nén nhang. Mùi khói hương tỏa trong không gian tự dưng làm lòng nó cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nó nhớ lại chuyện vừa xảy ra, nếu nó không về đây đúng lúc thì liệu số phận út Nhàn sẽ ra sao. Đúng như lời thằng bạn nó nói, xã hội này đầy rẫy cảnh bất công, cảnh cá lớn nuốt cá bé, cảnh ỷ thế hiếp cô. Ngày hôm nay nó chỉ giúp được cho một út Nhàn, còn biết bao nhiêu út Nhàn khác, ai sẽ là người giúp đỡ cho họ đây.

 Huy bước ra hiên, nhìn lên bầu trời, bên ngoài, mây đen mù mịt, những hạt mưa đã bắt đầu rơi xuống, mỗi lúc một nhiều, một mạnh hơn. Những hạt mưa xối trên mái nhà, trên tàn cây, trên những tàu lá chuối, tạo nên một âm thanh đều đều, buồn buồn. Những giọt mưa giống như những giọt nước mắt đang rỏ xuống trên quê hương Việt Nam, một quê hương tội tình của nó, và những giọt mưa đó cũng giống như những giọt buồn đang chảy trong lòng nó bây giờ, xót xa và cay đắng.  

Chỉ sống ở Việt Nam có ba ngày, nhưng những gì Huy trải qua trên quê hương, đã để lại trong lòng nó một vết thương thật sâu. Huy biết nó sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa, và phần đất tạm dung sẽ chính là quê hương của nó,  nơi mà nó sẽ không bao giờ trông thấy cảnh đau lòng như nó đã từng thấy. Bên ngoài những cụm mây vẫn nhè nhẹ trôi dưới thân tàu, và Huy đã ngủ thiếp đi trong nhịp bềnh bồng của máy bay.     

Tường Thúy (Hà M Sơn/20F) Tucson-AZ-2009

 

Web VN

 Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

saigonforsaigon.org

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com