Các bài Văn trong
đề mục Thơ Văn
theo thứ tự thời gian

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Tháng 01 năm 2011

Tháng 02 năm 2011

Tháng 03 năm 2011

Tháng 04 năm 2011

Tháng 5&6 năm 2011

Tháng 07 năm 2011

Tháng 08 năm 2011

Tháng 09 năm 2011

Tháng 10 năm 2011

Tháng 11 năm 2011

Tháng 12 năm 2011

 

Tháng 01 năm 2012

Tháng 02 năm 2012

Tháng 03 năm 2012

Tháng 04 năm 2012

Tháng 05 năm 2012

Tháng 06 năm 2012

Tháng 07 năm 2012

Tháng 08 năm 2012

Tháng 09 năm 2012

Tháng 10 năm 2012

Tháng 11 năm 2012

Tháng 12 năm 2012

 

Tháng 01 năm 2013

Tháng 02 năm 2013

Tháng 03 năm 2013

Tháng 4&5 năm 2013

Tháng 06 năm 2013

Tháng 07 năm 2013

Tháng 08 năm 2013

Tháng 09 năm 2013

Tháng 10 năm 2013

Tháng 11 năm 2013

Tháng 12 năm 2013 

 

Tháng 01 năm 2014  

Tháng 02 năm 2014 

Tháng 03 năm 2014 

Tháng 04 năm 2014

Tháng 05 năm 2014

Tháng 06 năm 2014

Tháng 07 năm 2014

Tháng 08 năm 2014

Tháng 09 năm 2014

Tháng 10 năm 2014

Tháng 11 năm 2014

Tháng 12 năm 2014

 

GIA ĐÌNH VĂN HÓA

SGCN

Ở Việt Nam đi đâu cũng đụng “văn hóa”: nào là xã văn hóa, công viên văn hóa, bến phà văn hóa, chung cư văn hóa, công trình văn hóa, biểu tượng văn hóa

Cũng giống như mọi “danh hiệu” khác: Phường văn hóa, tổ văn hóa, gia đình văn hóa…, để được công nhận những, đều phải đạt một số tiêu chí đề ra. Mỗi tiêu chí được quy định bao nhiêu điểm, cứ cộng lại đạt số điểm theo yêu cầu thì được công nhận “văn hóa”. Tiết kiệm điện được 2 điểm, không thất nghiệp 8 điểm… Còn không đạt được đương nhiên vô văn hóa hoặc thiếu văn hóa vậy!

“Gia đình văn hóa” được coi trọng. Phần căn bản này mà không văn hóa thì sao ra ngoài văn hóa nổi. Để phù hợp với đà phát triển thì mỗi năm, số gia đình văn hóa buộc phải đều đặn tăng lên, năm sau cao hơn năm trước. Chẳng lẽ chựng lại, té ra văn hóa đi xuống, “có vấn đề” hay sao.

Nếu đợi hoàn hảo theo các chỉ tiêu đề ra thì có mấy gia đình được công nhận văn hóa. Như thế sẽ mất thành tích dây chuyền, rất là phiền phức. Thành thử một gia đình lỡ có người xay xỉn, gây lộn, trộm cắp vặt, con cái quậy phá … thì cũng du di cho qua. Nói chung tốt. tốt… là được rồi. Theo một báo cáo năm 2015 thì có gần mười chín triệu gia đình đạt danh hiệu gia đình văn hóa, tăng 2% so với năm trước.

Bao nhiêu gia đình văn hóa sẽ có khu phố văn hóa. Căn cứ vào tỷ lệ bao nhiêu khu phố văn hóa thì sẽ có tập thể tiên tiến, tập thể xuất sắc của Ủy ban phường. Bởi 85% là gia đình văn hóa nên đầu hẻm, đầu ấp đều treo tẩm bảng: khu phố văn hóa, ấp văn hóa chứ gia đình văn hóa nhiều đến thế mà chẳng lẽ phường khóm thôn ấp không văn hóa thì vô lý quá.

Từ đó mới có giấy khen, bằng khen, tiển thưởng, nâng bậc lương trước thời hạn cho cán bộ nhân viên… Như mọi phong trào thi đua khác, thành tích là lý do chính giải thích tại sao các danh hiệu văn hóa từ gia đình trở lên đều được coi trọng. Dù con số gia đình văn hóa nhiều tới mức kỳ cục thì nó vẫn tồn tại đó mà không ai thắc mắc.

Nói cho ngay, đạt danh hiệu gia đình văn hóa không phải là điều khó khăn. Một gia đình thông thường có công ăn việc làm thì suốt ngày nhà đóng cửa kín mít từ sáng sớm đến tối mịt. Người lớn đi làm, trẻ nhỏ đi học chẳng có chuyện gì ồn ào xảy ra.

Một ông cho biết:

-Chúng tôi đóng các loại thuế, quỹ tương trợ như quỹ phòng chống lụt bão, chăm sóc trẻ em, giúp người nghèo… cho phường.

Vây đương nhiên quá đầy đủ tiêu chuẩn gia đình văn hóa chứ đòi hỏi gì hơn nữa.

Chắc là tấm bảng khu phố văn hóa chỉ thực chất ở những khu chung cư cao cấp, biệt thự… toàn những căn nhà kín cổng cao tường im ắng, nhà máy lạnh kín mít, không lọt tiếng động vào ra ngoài… Nơi mà mỗi căn nhà là một ốc đảo, không biết hàng xóm là ai, mọi khoản phí công về an ninh, vệ sinh đều đóng đủ. Chắc chắn trăm phần trăm ở đây toàn gia đình văn hóa. Không phải vì họ đủ các tiêu chuẩn đề ra mà vì các vi phạm nếu có, đều được dấu kín mít trong nhà đâu có ai biết. Tức là miễn đừng phô sự thiếu văn hóa ra ngoài cho hàng xóm thấy là được rồi. Thật ra mấy khu nhà cao cửa rộng, do vắng vẻ nên lại dễ xảy ra nạn cướp giật. Điều này được giải thích là tụi trộm cướp nơi khác đến chứ các gia đình và khu phố thì vẫn rất văn hóa!

Ở các khu dân cư bình thường, không tránh khỏi vài gia đình hát karaoke đến nửa đêm, chồng đánh vợ náo loạn hàng xóm hay nhà đông con cháu quá, cơi nới thêm hàng hiên ra trước một ít, lấn lên đường ống cống một tẹo cũng chẳng sao, vì vẫn lọt được vào con số 15% cho phép.

Tại những khu chung cư bình dân, khu dân cư lao động, khu buôn bán gần chợ… cho dù om xòm, lộn xộn thì chẳng hề kém cạnh bằng cách cũng ráng ganh đua tiến lên “văn hóa” cho bằng chị bằng em.

Vì thế hình ảnh phổ biến ngay dưới tấm bảng khu phố văn hóa là vài hàng quán. Vì không thể nhảy ra ngoài lộ do không thuê mướn nổi nhà giá cao, không len lách ngoài vỉa hè được nên người buôn bán nhỏ thường tận dụng đầu ven hẻm, coi như cũng một cách ló ra mặt tiền. Ngay cả những khu phố sang trọng có nhiều văn phòng, cửa hàng… vẫn không thể thiếu ít nhất một hàng cà phê, nước giải khát đầu hẻm dành cho nhân viên quèn ra đó ngồi.

Thường chen chúc ở đó là xe bánh mì, tủ thuốc lá… Nhiều nhất là hàng ăn điểm tâm kê sạp cơm tấm, bánh cuốn, hủ tíu… Vì thế từng có em nhỏ đi ngang té vào nồi nước lèo đang nấu sôi sùng sục. Bàn ghế nhỏ kê dài dài dọc bờ tường khiến xe cộ qua lại phải chạy thật chậm, len lách khéo léo vượt đủ thứ chướng ngại vật. Thôi thì kinh tế xuống quá, ngơ đi cho dân nghèo kiếm sống qua ngày chứ khó khăn quá chỉ tổ đẩy họ vào bước làm càn.

Vào trong hẻm, dù là hẻm văn hóa vẫn dựng dài dài xe gắn máy, giá phơi quần áo, mẹt cơm heo, đồ phế thải, thùng rác… Đặc biệt nhất là rác hiện diện bất cứ nơi đâu và bất cứ lúc nào. Đường vừa quét sạch sẽ chỉ năm phút sau đã vương rác. Người ta có thói quen ném rác rến ra đường hoặc xuống sông, miễn không phải trong phạm vi nhà mình. Gió và nước không làm nổi việc cuốn trôi mọi thứ khiến kênh rạch ô nhiễm trầm trọng là vậy.

Bà Tư nói:

-Phải trả tiền đổ rác mỗi tháng một trăm ngàn nên tôi đổ xuống sông. Tiết kiệm được khoản nhỏ mua kẹo cho cháu nhỏ.

Nói cho ngay, các tiêu chí đưa ra khá chung chung nên vẫn có thể bỏ qua được. Ví như đám ma ca hát đàn địch mở loa tới sáng hàng xóm chịu đựng nhưng cũng thông cảm. Vì theo tục lệ Á Đông sự ồn ào làm đám tang bớt lạnh, và gia chủ mới tỉnh táo để thức suốt đêm, khác với phong tục đám tang phương Tây yên lặng. Hoặc không mê tín dị đoan được tính 4 điểm nhưng tuần nào bà thầy bói cũng dạo qua hẻm và chị em phụ nữ mê say coi bói, cộng thêm việc xin bùa yêu, xin phép làm ăn… Bài bạc không tới nỗi tán gia bại sản nhưng sòng tứ sắc cò con ngày nào cũng tụ tập dăm bà… Những chuyện nhỏ như con kiến đó có thể bỏ qua nhưng khiếu kiện đất đai, vác đơn kêu oan… gây rắc rối thì hẳn không được xếp loại gia đình văn hóa rồi. Sản xuất thực phẩm độc hại không nằm trong các tiêu chí đề ra nên trồng rau bẩn, thịt thối, hàng giả… có lẽ vẫn được xếp vào gia đình văn hóa!

Chị nội trợ than thở:

-Tôi ngồi nhà hoài mập ù, béo phị muốn tập thể dục cho khỏe. Tôi không thể đi spa hay phòng tập gym được. Chỉ có một cách thể dục rẻ tiền và đơn giản, dễ thực hiện nhất là đi bộ nhưng lề đường quá hẹp, lại thêm xe đậu, hàng quán, chậu cây…. bày kín không có chỗ len chân. Chỗ bước trên lề, chỗ đi xuống đường lại đụng ô tô đậu san sát nên đành bỏ ý định đi bộ.

Thường xuyên luyện tập thể dục thể thao được cộng thêm 8 điểm trong số 100 điểm để công nhận gia đình văn hóa. Thế nhưng thế nào được coi là thường xuyên không được giải thích rõ. Người làm công việc lao động chân tay nặng nhọc còn hơi sức, thời gian đâu tập thể dục. Thành thử những tiêu chuẩn này được coi là bàn giấy bên trên vẽ  ra rồi áp xuống dân chúng với những yêu cầu lý tưởng đồng nghĩa với không tưởng.

Nhằm giữ gìn sức khỏe thiết yếu cho mình còn chưa xong nói gì tới mục đích được cấp một tờ giấy chứng nhận chẳng biết làm gì. Bởi vậy các gia đình khi nhận được chứng nhận gia đình văn hóa, chẳng ai biết đến nội dung tiêu chí của gia đình văn hóa gồm những điều gì và mình đạt được bao nhiêu trong số những tiêu chí mơ hồ đó. Ngoài ra mọi người cũng chẳng mặn mòi gì với danh hiệu này vì khi nhận tờ giấy hay tấm bàng chứng nhận để gắn lên tường thì cùng lúc, lại phải đóng ít tiền.

Cũng có trường hợp tấm bảng bị mang tiếng oan. Bởi lẽ khu phố này được nhận danh hiệu văn hóa từ bao năm trước, mấy năm nay bị khiếu nại có gia đình con cái nghiện ngập, nhà khác uống rượu đánh nhau… mà bị xét lại, mất danh hiệu. Nhưng tấm bảng vẫn trơ trơ cùng năm tháng vì chỉ xuất quỹ lấy tiền dựng bảng chứ đâu có lên kinh phí để tháo bỏ tấm bảng ấy.

Chắc bởi thế nên đi vào nhiều khu phố văn hóa, người ta vẫn thấy rác đầy hẻm, đám ma mời băng pê-đê về hát thâu đêm, nhậu nhẹt, karaoke hát inh ỏi mừng sinh nhật… Hay đã được công nhận văn hóa rồi, thành tích đã báo cáo là xong chuyện, văn hóa sau đó trồi sụt ra sao mặc kệ.

Bởi vậy, ông Phó Thủ tướng mới kêu lên sao đời sống văn hóa, khu phố văn hóa, gia đình văn hóa… nhiều quá mà cái chính hạt nhân là con người lại không có văn hóa. Có vẻ câu trả lời đã rõ ràng.

Hàng ngày mở trang báo đọc tin mà phát sợ. Tệ nạn xã hội gia tăng: Nào ra đường va quẹt nhau rút dao đâm liền, trong trường học thì học sinh bắt nạt bằng cách dùng ghế, tuýp sắt đập túi bụi, buôn bán tranh nhau chỗ ngồi cũng đoạt mạng… Trong nhà chồng đánh vợ, cháu giết bà… Hơi một chút, ai nấy lên facebook hết lời chửi rủa thóa mạ nhau. Danh hiệu này càng phát triển tràn lan bao nhiêu càng tỷ lệ nghịch với tình trạng văn hóa trong thực tế.

Văn hóa từ thực chất giáo dục trong giềng mối gia đình, học đường ra tới xã hội… chứ đâu phải những con số nằm trên thành tích, báo cáo, thi đua. Đã phong trào thì theo đúng bản chất của nó là sớm nở tối tàn… Mỗi gia đình văn hóa cao làm nền tảng cho một xã hội văn hóa cao xem ra vẫn chỉ là mơ ước.

SGCN

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 22 Apr 2017 09:14 AM