Các bài Văn trong
đề mục Thơ Văn
theo thứ tự thời gian

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Tháng 01 năm 2011

Tháng 02 năm 2011

Tháng 03 năm 2011

Tháng 04 năm 2011

Tháng 5&6 năm 2011

Tháng 07 năm 2011

Tháng 08 năm 2011

Tháng 09 năm 2011

Tháng 10 năm 2011

Tháng 11 năm 2011

Tháng 12 năm 2011

 

Tháng 01 năm 2012

Tháng 02 năm 2012

Tháng 03 năm 2012

Tháng 04 năm 2012

Tháng 05 năm 2012

Tháng 06 năm 2012

Tháng 07 năm 2012

Tháng 08 năm 2012

Tháng 09 năm 2012

Tháng 10 năm 2012

Tháng 11 năm 2012

Tháng 12 năm 2012

 

Tháng 01 năm 2013

Tháng 02 năm 2013

Tháng 03 năm 2013

Tháng 4&5 năm 2013

Tháng 06 năm 2013

Tháng 07 năm 2013

Tháng 08 năm 2013

Tháng 09 năm 2013

Tháng 10 năm 2013

Tháng 11 năm 2013

Tháng 12 năm 2013 

 

Tháng 01 năm 2014  

Tháng 02 năm 2014 

Tháng 03 năm 2014 

Tháng 04 năm 2014

Tháng 05 năm 2014

Tháng 06 năm 2014

Tháng 07 năm 2014

Tháng 08 năm 2014

Tháng 09 năm 2014

Tháng 10 năm 2014

Tháng 11 năm 2014

Tháng 12 năm 2014

 

MIỄN TIẾP KHÁCH

SGCN

Ông bà ta có câu “khách đến chơi nhà, không trà thì rượu”.

Khách có quý mới đến tận nhà thăm viếng, chưa kể đường xa vì ngày xưa toàn đi bộ, chủ nhà nên có món ăn thức uống đãi chân tình. Không tiện mâm rượu thì pha ấm trà ngon nhấp giọng.

Nguyễn Khuyến đã phải phân trần về việc này khi khách tới đành chỉ ngồi không chuyện khào.

Đã bấy lâu nay bác tới nhà,
                                Trẻ thì đi vắng, chợ thời xa.
                                Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá;
                                Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
                                Cải chửa ra cây, cà mới nụ;
                                Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
                                Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
                                Bác đến chơi đây, ta với ta
.

Sau này việc ăn uống không quan trọng nữa vì khách khứa đi chỗ nào cũng dễ dàng xe cộ không mỏi chân, hàng quán đầy rẫy ra ngoài tiện lợi và tự do mà không cần làm phiền đến gia chủ.

Thế nhưng từ lâu nay lại dấy lên nỗi khổ đãi đằng. Lần này không phải tiếp khách tư gia mà việc xảy ra tại các cơ quan nhà nước. Cứ tưởng những nơi này sẵn nhân viên rảnh rỗi, sẵn quỹ công rút ra tha hồ chi tiêu khỏi tính toán. Không ngờ té ra cũng lắm điều phiền phức.

Khi cấp dưới lên các cơ quan trên làm việc thì không vấn đề gì nhưng thông thường cấp trên xuống các cơ quan dưới để làm việc: Từ trung ương xuống tỉnh, từ tỉnh xuống các quận huyện xuống thôn xã. Đường xa quá, công việc làm hai buổi mới xong, chẳng lẽ tới trưa, khách ra ngoài ăn cơm tội quá, chẳng còn gì tình cảm mặn mà. Tốt hơn hết nên đặt bàn ở một quán kha khá mời khách dùng bữa. Nếu làm tới chiều mời thêm cơm chiều. Nhưng chẳng may công việc đơn giản chỉ một, hai tiếng xong, chẳng lẽ khách đứng lên rời ngay cũng kỳ, ráng rề rà kéo dài sao tới buổi trưa mới kết thúc để chủ nhà có lý do mời cơm. Gọi bữa cơm nhưng thịnh soạn chứ đâu có xoàng xĩnh. Biết tay nhau ngay nếu sự coi thường hiện ra qua bữa cơm kém cỏi.

Đoàn thanh tra là trường hợp đặc biệt càng phải được đối xử hậu hĩ hơn khi không những cơm ăn, chỗ nghỉ cho khách đàng hoàng mà còn giải trí, vãn cảnh… sau giờ. Công việc xong xuôi thêm quà cáp hay phong bì lót tay. Trước kia chia quà là chính gồm sản vật địa phương: trái cây, rượu, trà… tiễn khách cầm tay gọi là. Sau này hàng hóa có mặt khắp nơi nên nhiều khi chỉ cần đưa phong bì là đủ. Ngoài lương chính thức, những thứ quà cáp này gọi bổng. Người đi làm nhà nước phải vừa lương vừa bổng mới sống được trên đời này.

Tất cả các đoàn khách dù đông hay ít người đều nên tiếp đãi đàng hoàng. Việc ngoại giao chu đáo, giữ mối liên hệ tốt đẹp còn hòng nhờ vả về sau. Nếu không thì công việc này, dự án nọ bị khó dễ, ngáng trở gây nhức đầu lắm. Tính ra còn phiền phức và tốn kém hơn con số chi ra tiếp khách ban đầu này. Hoặc mình tiếp đãi người ta sao, mai mốt người ta tiếp đãi mình y như vậy. Giao tiếp rộng rãi, được lòng mọi người, điều quan trọng nhất có phải tiền túi móc ra đâu mà lo. “Của người phúc ta” là vậy. Thật ra khi khách đến đâu, chính họ cũng đã lãnh “công tác phí” đủ chi tiêu cho chuyến công tác nhưng tiền đó bỏ túi riêng. Đi tới đâu, các cơ sở đều phải lo khoản đãi đầy đủ.

Khách đến nhà chơi thì mừng. Nhưng khách đến nhiều quá đâm lo vì trong túi cạn tiền, phải đi vay nợ mà tiếp khách.

Theo tin báo, tỉnh Hải Dương chính thức gửi tờ trình xin bổ sung hơn 300 triệu đồng tiếp khách vì trong thời gian ngắn, có quá nhiều đoàn đến học tập kinh nghiệm nên kinh phí cạn kiệt. Từ các tỉnh miền núi như Sơn La, Hòa Bình…, miền Bắc như Quảng Ninh, Thái Bình…, miền Trung như Lâm Đồng, Bình Thuận…, miền Nam như Đồng Nai, Hậu Giang… đều đến Hải Dương “học hỏi kinh nghiệm”.

Khoáng sản Hải Dương có đá vôi xi măng, cao lanh, bô xít… Nông nghiệp có vải thiều Thanh Hà, nổi tiếng với bánh đậu xanh, bánh gai… Ngoài ra, không biết Hải Dương còn có điểm nào hơn người khiến thiên hạ phải nườm nượp hết đoàn này đến đoàn kia tỉm đến, chưa biết học hỏi gì đã thấy chủ nhà vắt chân lên cổ xin tiền để khi khách tới còn có cái mà khoản đãi.

Một huyện ở Bạc Liêu bội chi ngân sách lên đến trên tám tỷ đồng, trong đó riêng tiếp khách ngốn 1tỷ2. Ai cũng lấy làm ngạc nhiên. Một huyện nghèo rớt mùng tơi, chẳng có gì đặc biệt mà tiếp khách đến bạc tỷ, đủ biết những nơi khác khá hơn, cấp cao hơn thì chi phí tiếp khách đến đâu không biết.

Quả thật việc tiếp khách đối với các cơ quan, xí nghiệp thường khi là… gánh nặng khiến chủ nhà phải méo mặt. Nhất là khi đơn vị đó được tung hô, xưng tụng là anh hùng, là bậc thầy, là tấm gương… khiến khách đến thăm như trẩy hội. Thử hỏi trong số các đoàn khách đến viếng thăm ấy, có mấy ai học hỏi được chút gì để mang về làm kinh nghiệm thực hành, hay chỉ thuần túy là chẳng những là một chuyến vãn cảnh mà còn quà cáp tay xách nách mang cầm về.

Nói cho ngay, người ta tìm đủ mọi cách để đi học tập kinh nghiệm nhất là ở những nơi sẵn danh lam thắng cảnh.

Sở Kinh Tế Hà Nội vào Sài Gòn ba ngày học cách tăng năng suất đàn bò sữa. Học hỏi mất một ngày, ăn nhậu hết một tối. Còn hai ngày mượn xe ô tô đi tham quan các khu du lịch. Mà không phải mượn xe, xăng nhớt và tài xế thôi đâu nhé! Phải có một nhân viên SG đi theo cùng để trả các chi phí như vé vào cửa, vé trò chơi… thì mới hoàn chỉnh một kỳ tiếp khách.

Để “có đi có lại” đoàn của SG lại tìm cớ ra học Thanh Hóa, nhân dịp thưởng thức bãi biển Sầm Sơn.

SG mang tiếng là anh Hai của miền Nam nên tiếp nhiều đoàn khách là lẽ đương nhiên. Là trung tâm của miền Nam nên từ đây dễ lan tỏa đi khắp nơi. Đến SG làm việc có thể tiện dịp mượn xe đi xuống Long An mua gạo thơm, rượu nếp; xuống nhà vườn Mỹ Tho mua trái cây; đi Vũng Tàu hóng gió biển…

Biết “anh Hai” khá giả lại rộng rãi, nên nhiều đoàn công tác các tỉnh dù không có chương trình làm việc ở SG cũng ráng ghé vào “kiếm chuyện” để… kiếm bữa ăn hoặc quà cáp xách về nhà.

Khách vài người, chủ nhà đứng ra tiếp cũng vài người, kéo nhau ra quán thành thồi chứ có ít đâu. Dần dần hình thành nên các quán quen của đơn vị. Cứ có khách là kéo ra đấy vừa chủ quán quen tính, vừa kín đáo, lại có khi ghi sổ từ từ trả sau… Bữa ăn có rẻ đâu, ngoài thức ăn đặc sản, không uống bia mà uống rượu, không rượu nếp, rượu trắng quốc nội mà rượu ngoại mới bày tỏ được tấm chân tình hiếu khách.

Nhiều sếp biết rõ mánh này nên khi có cú điện thoại đột ngột là sếp vịn cớ lỉnh đi để khỏi mất thì giờ cà kê, chỉ để lại anh trợ lý thạo việc hiểu ý, rành chuyện tiếp đón đoàn bữa cơm thân mật và thịnh soạn. Thành thử có nhiều cơ quan tuyển anh trợ lý tửu lượng cao để chuyên cụng ly tiếp khách là vậy.

Những nơi nổi tiếng, giàu có thì tiếp khách thường xuyên là lẽ thường tình nhưng những đơn vị xa xôi, nghèo khó cũng không tránh khỏi việc méo mặt tiếp các vị khách ngoài ý muốn.

Sao kỳ vậy? Nghèo thì lấy gì mà rút rỉa? Nói vậy chứ nghèo cũng phải lo… không nghèo chút nào. Xứ nghèo được hưởng dự án đặc biệt này, nọ từ trên rót xuống. Cấp trên đến tìm hiểu để xét duyệt mà địa phương tiếp đãi không hậu hỹ thì coi chừng đó nghe. Miếng ăn đến miệng có khi còn rớt ra ngoài. Không biết điều, đón ý thì bét nhất cũng bị cắt giảm cho… biết tay!

Không giàu, không dự án… vẫn mắc vào cái eo tiếp khách. Đó là trường hợp  những nơi gặp thiên tai, thường là bão lụt. Nhà cửa tốc mái, gia súc, hoa màu bị cuốn trôi. Trong cảnh màn trời chiếu đất khốn khổ, người dân vẫn phải cong lưng tiếp các phái đoàn cứu trợ. Lo chỗ ăn chỗ ở chu đáo kẻo phụ lòng tốt của khách. Có khi chỉ những thùng mì gói, bịch gạo quá hạn… nhưng nhiều người xem đây như một tour du lịch lạ kéo cả đoàn đi chơi theo chiếc xe cứu trợ.

Thông thường các khoản tiếp khách, chiêu đãi, quà cáp là tiền lấy từ ngân sách. Nếu bội chi lại dự trù bổ sung. Lúc trước các cơ quan cứ tùy tiện rút quỹ ra chi tiêu. Sau này kiểm toán gắt gao, trong phần chi không có khoản dành cho tiếp khách không rõ ràng nên chi phí phải tìm cách đưa vào những khoản hợp lý.

Một giám đốc nông trường từng bị truy tố ra tòa vì chi “sai nguyên tắc” mặc dù có công lớn trong việc xây dựng phát triển nông trường. Chỉ vì quá trớn chi tiêu trong đó có việc tiếp khách quá nồng hậu mà sau này giám đốc nên nỗi. Bốn cán bộ xã ở tỉnh Long An cũng bị kỷ luật vì rút 56 triệu đồng từ ngân sách ra tiếp khách. Vì là xã điểm nên nhiều đoàn khách về học hỏi kinh nghiệm. Người ta nghe tiếng, có lòng đến viếng thăm, Hãnh diện lắm nhưng cứ mỗi đoàn lại ăn uống quà cáp thành ra thâm hụt chứ mấy cán bộ đó than thở đâu có bỏ túi riêng chút nào đâu.

Khổ nỗi đôi khi công việc chính thức chỉ cần một, hai người nhưng nhân dịp tội gì bỏ lỡ, kéo thêm vài người ăn theo tạo thành một đoàn công tác hẳn hoi khiến chủ nhà nhìn thấy phát rầu. Lo tính toán ăn uống xong xả, quà cáp cho nhân vật chính trù phú. Người tháp tùng quà có kém hơn nhưng cũng đầy đủ không dám sót ai.

Nhưng có đơn vị như trường học thì lấy ở đâu ra? Sẵn học sinh đó, lấy từ quỹ phụ huynh học sinh chứ cào cấu đâu ra. Tại một trường trung học ở Huế. Tiền đóng góp vào quỹ phụ huynh học sinh có năm đóng cao gấp đôi năm trước do phải giúp nhà trường tiền điện, nước tưới cây… trong đó có cả tiền tiếp khách. Lý do đó trường điểm nên phải giao lưu với giáo viên, học sinh nước ngoài. Nếu không xin phụ huynh đóng góp vào thì làm sao tiếp những đoàn khách danh giá đó gây thanh thế cho nhà trường?

Vấn đề nan giải rành rành nhưng giải quyết chuyện này sao ta?

Chẳng lẽ treo tấm bảng trước mặt cơ quan “miễn tiếp khách”. Nói vậy chứ tiếp khách thì dù rơi rớt hai, ba thì vẫn còn bảy, tám, chứ đóng cửa tạ khách thì vừa mang tiếng bần lại chính mình chẳng lợi lộc được đồng nào. Dễ bị chúng chửi lắm…

SGCN  

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 22 Apr 2017 09:14 AM