Các bài Văn trong
đề mục Thơ Văn
theo thứ tự thời gian

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Tháng 01 năm 2011

Tháng 02 năm 2011

Tháng 03 năm 2011

Tháng 04 năm 2011

Tháng 5&6 năm 2011

Tháng 07 năm 2011

Tháng 08 năm 2011

Tháng 09 năm 2011

Tháng 10 năm 2011

Tháng 11 năm 2011

Tháng 12 năm 2011

 

Tháng 01 năm 2012

Tháng 02 năm 2012

Tháng 03 năm 2012

Tháng 04 năm 2012

Tháng 05 năm 2012

Tháng 06 năm 2012

Tháng 07 năm 2012

Tháng 08 năm 2012

Tháng 09 năm 2012

Tháng 10 năm 2012

Tháng 11 năm 2012

Tháng 12 năm 2012

 

Tháng 01 năm 2013

Tháng 02 năm 2013

Tháng 03 năm 2013

Tháng 4&5 năm 2013

Tháng 06 năm 2013

Tháng 07 năm 2013

Tháng 08 năm 2013

Tháng 09 năm 2013

Tháng 10 năm 2013

Tháng 11 năm 2013

Tháng 12 năm 2013 

 

Tháng 01 năm 2014  

Tháng 02 năm 2014 

Tháng 03 năm 2014 

Tháng 04 năm 2014

Tháng 05 năm 2014

Tháng 06 năm 2014

Tháng 07 năm 2014

Tháng 08 năm 2014

Tháng 09 năm 2014

Tháng 10 năm 2014

Tháng 11 năm 2014

Tháng 12 năm 2014

 

Thơ Huỳnh Công Ánh

 

LTS: Chiến Hữu Huỳnh Công Ánh nguyên là Đại Úy Quân Lực VNCH bị tù đày cải tạo trong vùng rừng thiêng nước độc Hoàng Liên Sơn, Việt Bắc.

          Tài trí và can đảm của một Sĩ Quan Quân Lực VNCH, Ông đã thành công trong cuộc vượt ngục, vượt biên và hiện nay cùng gia đình cư ngụ tại Hoa Kỳ.

          Khi vừa đến Hoa Kỳ, Ông cùng CH Đào Văn Bình và Nguyễn Hậu thành lập Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam và đảm nhiệm chức Chủ Tịch Tổng Hội đầu tiên. Từ trong tù, Ông đã sáng tác nhiều bài thơ và bản nhạc. Trong Hồi Ký Vượt Tù Vượt Biên (song ngữ Việt – Anh) quý chiến hữu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam đọc qua thấy thắp thoáng hình bóng của chính mình những ngày nghiệt ngã trong trại tù cải tạo. Quý chiến hữu cũng cảm nhận tình cảm nhân bản của một Sĩ Quan VNCH.

Không quên Bạn Tù, Ông vừa gửi đến Chính Việt Online ba bài thơ, chúng tôi xin mạn phép đề tựa chung là “Thơ Huỳnh Công Ánh”, xin cảm ơn tác giả, trân trọng giới thiệu cùng quý niên trưởng, quý chiến hữu và đọc giả bốn phương.

Chính Việt Online.

BÀI THƠ CHƯA CÓ TỰA

 

Phe thắng, phe thua, phe chịu trận

Ba phe có chữ “trận” gắn liền

Phe thắng tham tàn, phe thua nhục hận

Phe chịu trận khốn khổ triền miên

 

Phe Thắng Trận

 

Phe thắng trận “đỉnh cao” vênh váo

Đuổi Mỹ, đánh Tây, lũ cáo Hồ trong hang

Rước Cộng Tàu độc tài, tàn bạo

Đem búa liềm về cứa cổ nhân dân

 

Khi toàn cõi Bắc, Nam nhuộm đỏ

Kẻ thắng chia nhau bán biển, bán rừng

Đền, miếu, chùa chiền, nhà thờ đập bỏ

Mặc kệ dân oan máu lệ rưng rưng

 

Phe thắng trận đánh “ngụy nhào, Mỹ cút

Rồi khom lưng bám theo Mỹ van xin

Sau gọi vượt biên là “khúc ruột ngàn dặm

Trước gọi “đĩ, điếm, ngụy quyền, ngụy quân

 

 

Bợ đỡ ngoại bang, nội xâm dã man, tham nhũng

Đảng túi đầy, dân đói rách, khổ đau

Bờ cõi tan hoang, lan tràn giặc Hán

Gom trọn Bắc, Nam trao gọn cho Tàu

 

 

Phe Thua Trận

 

 

Phe thua trận ngậm ngùi, lơ láo

Khi biết ngây thơ đã quá muộn màng

Chính nghĩa, tình người đều thua lũ xạo

Răm rắp vào tù, nhục hận, tang thương

 

Ra hải ngoại, họp hành phục Quốc

Lập đảng, phong trào, tổ chức khắp nơi

Những kẻ có lòng ngược xuôi đóng góp

Kẻ vô tình quay về nước ăn chơi

 

Phe thua trận kêu gào họp sức

Mong đánh trận thù cứu nước, an dân

Mỗi năm qua sao mỗi thêm rời rạc

Đánh lẫn nhau, chụp mũ tận tình hơn

 

Chính phủ rởm, Mặt Trận ma lường gạt

Kéo cờ lên, hạ cờ xuống nhìn nhau

Buồn đất nước vào khúc quanh tàn mạt

Bọn trí thức áo cơm, co cổ, rút đầu

 

 

Phe Chịu Trận

 

 

Phe chịu trận chập chùng hệ lụy

Yêu nước hy sinh, gánh gạo nuôi quân “cách mạng

Chiến thắng đánh Tây, đuổi Mỹ

Cờ Hồng vinh quang, chào đón lầm than

 

Phe chịu trận mơ Tự Do, no ấm

Chỉ có tự do vào tù và no áp bức, bất công

Ôi! Cả nòi giống vẫn chân bùn, tay lấm

Đảng quang vinh”, dân nô lệ chết mòn

 

 

Phe chịu trận nhìn biển rừng bị mất

Dân thành lao nô, làm gái bán mình

Cả nước trở thành lọc lừa, trộm cắp

Thuở giống nòi bị thế giới coi khinh

 

 

Phe chịu trận là phe thiệt thòi nhất

Phe thắng trận nghênh ngang, vơ vét, bạo tàn

Phe thua trận lơ ngơ, diễn trò không thật

Ba phe rốt cùng, phe chịu trận tan hoang

 

 

TA ĐI

 

Ta đi không thoát cầm bằng chết

Sanh tử như nhau có sá gì

Sống chốn xiềng gông, đời lê lết

Cam tâm cúi đầu, sống để chi?

 

Ta đi bóng hãi hùng vây bủa

Ngỡ riết sau lưng kẻ đuổi tìm

Đá xát, rừng gai đâm máu ứa

Chân đờ đẩn chạy, chạy như điên

 

Ngày trông đêm, đêm trông ngày đến

Chẳng biết là ai, ai là mình

Thần kinh tế bào cùng tê điếng

Hớt hãi đầy, thân xác nhẹ tênh

 

Ta đi hòng thoát truông xiềng xích

Đếm giá tự do đến mấy ngần

Chẳng may rơi lại vào tay giặc

Hồn phách cười, ung dung ra khỏi thân

 

Ta đi nghe rộn ràng phế phủ

Tim máu cuồng dâng nỗi nhớ nhà

Áo phơi người đợi bên bờ dậu

Gió dập dồn, hong nỗi thiết tha

 

Ta đi thỏa lòng nhau chờ đợi

Năm nay dâu bể, đất trời nghiêng

Ta đi quyết không hề sợ hãi

Dẫu có tan thây giữa dốc triền

 

Ta đi hòng thoát đời nguy khốn

Thỏa nỗi niềm khao khát tự do

Khóc buồn bay theo gió lộng

Nhân gian chung một nỗi niềm mơ

 

 

Vách cũ, hiên xưa xiêu vẹo cũng

Cố vươn vai đứng giữa đất trời

Như lòng ai ngập xanh hy vọng

Như biển không hề ngại đầy vơi

 

Ao ước dẫu một giờ xum họp

Cho dù thất bại máu xương phơi

Lòng quyết tháo xiềng gông tù ngục

Ngại chi bước lên đoạn đầu đài

 

Ta cười át tiếng gầm ma quỷ

Còn có âm vang mãi ngàn sau

Ta gom hết giọt mồ hôi lại

Nung thành núi cao, ngẩng cao đầu

 

Tay gầy guộc vung thành báu kiếm

Chém khiếp nhược ta, chém thấp hèn

Chém bỏ chần chừ khi trốn chạy

Bước về hòng thắp ngọn đèn lên

 

Ta đi hẹn sẽ quay đầu lại

Điểm mặt gian tà, xóa dối gian

Lời thề kiên gan ghi khắc mãi

Bạn thù chia phân rõ đá vàng

 

Ta đi trốn biệt lần lầm lỗi

Ngây thơ vác xác vào tả tơi

Bước rủi rong oằn nỗi niềm tự hối

Nỗi nguy nan hằng mong phút thảnh thơi

 

Năm tháng chưa thôi, đời chưa tận

U uẩn tháng ngày đôi mắt sâu

Đâu nỡ cam đành nhục nhằn, lận đận

Sống bao lâu mà bôi mặt cúi đầu

 

Mang rãi oan khiêng bay cùng khắp

Mở mắt nhân gian, nhận diện tội đồ

Vọng tiếng chuông lay động người ngoảnh mặt

HIểu nghĩa yêu thương, hạnh phúc, niềm mơ

 

Ta đi gai ốc rờn chân tóc

Đá sỏi tan theo tháng năm buồn

Đói đến bụng khô, khô lệ khóc

Còn chăng đồng vọng gió reo suông

 

Ngước cổ hỏi trời xanh có thấu

Nỗi lo sâu tận đến ngàn năm

Súng đạn, dáo gươm nào ngăn dấu

Chân trần rướm máu, sỏi đá lăn

 

Tóc thuở ba mươi xanh dựng ngược

Tim đập liên hồi, rừng lá lay

Chân rời rã quỵ, đầu ta bước

Cơ hồ có cánh lướt như bay

 

Ta đi bằng hữu đang mề mệt

Giấc ngủ xiềng gông đến bao giờ

Thật hay chiêm bao thời oan nghiệt?

 

Vĩnh biệt những đồng trơ, sông cạn

Vũng, khe soi mặt sạm tội tù

Bộ đi biết đi “vinh quang lao động”

Những tiếng thở dài, dài hơn thiên thu

 

Vĩnh biệt lời phê bình, kiểm điểm

Tâm trui ngang đóm mắt điêu tàn

Đốt cháy nghi ngờ lòng nhân thế

Hồn xác ngại về nấm mộ hoang

 

Vĩnh biệt em, người con gái nhỏ

Trái tim ngây thơ gởi kẻ đọa đày

Tội nghiệp ta cả đời mang nợ

Tội cuộc tình thơ, giấc mơ bay

 

Vĩnh biệt âm ma rờn tiếng kẻn

Tai mừng, mắt sáng chạm củ khoai

Vĩnh biệt chiều về buồng giam lạnh

Tiếng khóa phòng khô rợn cả người

 

Vĩnh biệt lời ca nghèn nghẹn đói

Mua vui đồng cảnh, dỗ giấc buồn

Độ lượng nhịn, chia từng hạt muối

Ngậm nghe vị muối ngọt như đường

 

Vĩnh biệt cây đàn thùng tự chế

Bỏ đàn, đâu tựa bỏ tình quân

Đàn hát cho người, cho ta khi quạnh quẻ

Đàn như có hồn, quấn quit bâng khuâng

 

Vĩnh biệt những bạn tù dã khuất

Chẳng nhan, chẳng khói, chẳng nấm mồ

Xương trắng, máu khô còn vưỡng vất

Lời ta cúi chào gửi hư vô

 

Ta đi dạt cánh chim trời bão

Thương người ở lại cõi nước dâng

Năm nay bì bõm, thân lơ láo

Thầm đếm đau ta nhục mấy ngần

 

 

Đi tìm lục lại thời gian đó

Không điểm nhân gian, kiếm chính mình

Càng đi, càng nhận mình thêm rõ

Mình chẳng là gì, đâu ngại tử sinh

 

Ta đi man man về phố cũ

Người đi đâu phải khổ mình ên

Kẻ đợi trăng tà khuya giấc ngủ

Chập chờn ai đợi, đợi từng đêm

 

Trách ta tên người không nhớ rõ

Bia gỗ, rừng xưa khắc liền tay

Mà cả tên mình không nhớ nữa

Thì trách nhau chi cõi đau này

 

Khóc người, ta khóc thương nòi giống

Âu Lạc ngậm ngùi xuống biển, lên non

Nghìn năm loay hoay nồi da xáo thịt

Oan nghiệt điêu linh, con mẹ vẫn còn

 

 

TA VỀ

 

Ta về chẳng có ai đưa đón

Đá lăn, lá rụng, suối reo chào

Vóc ân tình mềm, phế phủ

Bóng cả, rừng che bước lao đao

 

Ta về chẳng biết về đâu nữa

Về hay đi cùng nghĩa như nhau

Huống hồ, móng dạt, thân ngã ngựa

Mộng thực lao xao, vũng đục ngàu

 

Ta về vụt ngang qua làng cũ

Gai óc rờn lên, nổi khắp mình

Mẹ già, em nhỏ say giấc ngủ

Ruột thắt quặn đau tựa dao đâm

 

Ta về ao ước về bên mẹ

Kể chuyện lao lung, chuyện nhớ nhà

Hiểu để sao đây, đời bóng xế

Thân mẹ gầy theo nỗi xót xa

 

 

Ta về an ủi đàn em nhỏ

Tuổi thơ khao khát được đến trường

Nhà dột, cột xiêu, không tiền chợ

Cơm muối, canh chan nỗi tai ươn

 

Ta về ôm ước mơ hư ảo

Chui nhũi tấm thân chốn lao tù

Làm sao dám lại thăm làng cũ

Thăm mẹ, thăm em cầm bằng như….

 

Ta về sương điểm rần mi mắt

Tóc dựng cao hơn chiếc bóng mờ

Lòng bỗng bồi hồi run từng chặp

Nhớ nhà, thương mẹ, xót em thơ

 

Đầu lửa, bánh lăn khô kỳ cụp

Nghiến rần đau nỗi xót xa ta

Ngơ ngẩn cúi đầu về nơi cũ

Mẹ ơi, thương con xin thứ tha

 

Ta về như bóng ma trốn quỷ

Lấm lét từ người đến tủy xương

Thấy cũng đâu đâu toàn gươm dáo

Truy sát, bủa vây kẻ thoát xiềng

 

Ta về cởi trói ta một kiếp

Thoáng chốc ngây thơ lỡ cúi đầu

Bè bạn như ta đều lũ lượt

Rớt tận cùng hố tủi nhục sâu

 

Ta về cùng bóng mây che nước

Bỗng thấy mong manh một kiếp người

Mây lang thang mãi không dừng được

Đành buông, ôm một mối sầu rơi

 

Ta về chấp chới như tia chớp

Thoắt chốc nơi này, thoắt nơi kia

Tránh con mắt đời truy lùng bắt

Ta như sương phơi bụi, nằm bờ

 

Ta về lấm lét nhìn qua cửa

Nhìn dáng người thân sống lao xao

Thương quá lất lây đàn con nhỏ

Tuổi thơ buồn theo vận nước lao đao

 

Ta về sao giống như tên trộm

Ăn cắp bóng hình những người thân

Lấm lét từng khuya nhìn cửa sổ

Quờ quạng mơ tay bắt, mặt mừng

 

Ta về cát bụi tàn năm tháng

Cây lá ngại ngùng theo gió lay

Cánh chim soãi mãi trùng dương lộng

Chơi vơi giữa cõi trầm luân này

 

Ta về gởi nỗi mừng theo lệ

Ràn rụa hồn ai thấm mắt sâu

Ân tình ai dấu ngàn đêm lẻ

Ngàn năm chờ đợi phút gặp nhau

 

Ta về gõ bóng hoàng hôn khuất

Cánh cửa nhân quần hẹn mở toang

Đôi chân nặng nghìn cân u uất

Bước điêu linh tìm phút sống còn

 

Ta về năm tháng theo sau khóc

Tiếc tuổi thanh xuân oan nghiệt rơi

Thương nụ hồng phơi khô ánh mắt

Trăng tà nghiêng, vỡ nát nụ cười

 

Ta về gỡ nút đời buộc thắt

Hong nỗi niềm khô theo tiếng ca

Thả niềm tin thênh thang cùng khắp

Hương tin yêu thơm cõi ta bà

 

Ta về chẳng ai về theo với

Để lẻ loi ta gào thét giữa rừng

Con sóc lanh chanh, đuôi vẫy vẫy

Hé răng gởi tặng một nỗi mừng

 

Ta về dớn dác rần xương sống

Người đợi lo âu đến vạn lần

Từng khuya héo hắt gầy cơn mộng

Áo sờn bâu, bạc sắc thanh tân

 

Ta về dạm hỏi cây tre miễu

Gió thẹn thùng khô còn đong đưa

Cây đa rể lần mò khờ khạo

Xanh dờn, rêu phủ mái đền xưa

 

Ta về nhìn nước con đê cũ

Thẹn ngắm bờ lau sậy lưa thưa

Con cá lạc bầy rong lữ thứ

Đáy nước lập lờ ánh sao thưa

 

Ta về oằn gánh ơn cùng nghĩa

Ghi khúc thơ đề tiếng cảm ơn

Cho dẫu đời này và sau nữa

Hình ảnh ân nhân mãi trong hồn

 

Ta về bằng đôi chân rướm máu

Bằng đôi tay thừa thãi, vịn âu lo

Bằng thân xác năm năm dài lơ láo

Bằng trái tim khao khát tự do

 

Ta về ghi sổ từng lần nợ

Nghìn trang đầy, nợ vẫn chưa thôi

Làm sao một đời ta trả hết

Thầm xin thêm nữa muôn kiếp sau

 

Ta về với hiên sau, cửa trước

Bóng ai thấp thoáng tháng năm chờ

Cảm ơn em đã miệt mài đợi

Ngày trốn về thấp thoáng trong mơ

 

Ta về soi mặt trên vũng nước

Tóc thuở chưa phai, da chưa nhàu

Khóc mắt thâm u hồn say khướt

Lầm lì, kiêu hãnh mĩm trên môi

 

Ta về ghi tạc tình nhân thế

Liên lụy, nguy nan vẫn không sờn

Cúi đầu suy niệm tình cao cả

Thi ân chẳng hề cần trả ân

 

Ta về nhìn ngược vào tâm thức

Hằng hà sao số lượng đất trời

Ơn em, ơn người ta đã gặp

Vẫn thấy mình còn lung linh ánh hồng tươi

 

Ta về “cắn cỏ ngậm vành” suốt

Nửa kiếp này và muôn kiếp sau

Những bàn tay ấm che trời rộng

Bản vẽ tuyệt vời chấm phá đời nhau

 

Ta về gom cả kho thù hận

Chôn lấp yên vào đáy một sâu

Cho đồng lúa chin, hoa thơm ngát

Rộn tiếng trẻ thơ ròn rã cười

 

Ta về lang thang đầu đường, xó chợ

Ước được nắm nhang vái cúng tổ tiên

Tìm trang giấy đề thơ tặng vợ

Ngoài tầm tay dù chỉ ước mơ hiền

 

Ta về man man niềm hy vọng

Đưa hai tay cao réo gọi đời

Bằng óc tim mình khua chiêng, gióng trống

Người đừng làm ngơ, bất hạnh dân tộc tôi

 

Ta về thơ ấm, bàn tay lạnh

Nắm trọn đời mình, ấp ủ niềm mơ

Chân tự bước, ngẫng đầu kiêu hãnh

Thương mẹ Việt Nam, mẹ Âu Cơ

 

Ta về dạt tuốt bên kia biển

Xa khuất mã mộ, làng nước xót xa đau

Rốt cùng mãi là cánh chim bạt gió

Về hay đi, đâu khác nghĩa gì nhau  

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 14 Nov 2019 09:23 AM