Các bài Văn trong
đề mục Thơ Văn
theo thứ tự thời gian

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

Radio Việt Nam Hải Ngoại

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Tháng 01 năm 2011

Tháng 02 năm 2011

Tháng 03 năm 2011

Tháng 04 năm 2011

Tháng 5&6 năm 2011

Tháng 07 năm 2011

Tháng 08 năm 2011

Tháng 09 năm 2011

Tháng 10 năm 2011

Tháng 11 năm 2011

Tháng 12 năm 2011

 

Tháng 01 năm 2012

Tháng 02 năm 2012

Tháng 03 năm 2012

Tháng 04 năm 2012

Tháng 05 năm 2012

Tháng 06 năm 2012

Tháng 07 năm 2012

Tháng 08 năm 2012

Tháng 09 năm 2012

Tháng 10 năm 2012

Tháng 11 năm 2012

Tháng 12 năm 2012

 

Tháng 01 năm 2013

Tháng 02 năm 2013

Tháng 03 năm 2013

Tháng 4&5 năm 2013

Tháng 06 năm 2013

Tháng 07 năm 2013

Tháng 08 năm 2013

Tháng 09 năm 2013

Tháng 10 năm 2013

Tháng 11 năm 2013

Tháng 12 năm 2013 

 

Tháng 01 năm 2014  

Tháng 02 năm 2014 

Tháng 03 năm 2014 

Tháng 04 năm 2014

Tháng 05 năm 2014

Tháng 06 năm 2014

Tháng 07 năm 2014

Tháng 08 năm 2014

Tháng 09 năm 2014

Tháng 10 năm 2014

Tháng 11 năm 2014

Tháng 12 năm 2014

 

                       Sài Gòn Còn Đó

                                                  Trong Tim Ta

   Cao Trúc Giang.

Lời TS: Quý chiến hữu, quý thân hữu độc giả của CVOL- nhửng người mến mộ thơ, văn - ắt từng có đọc thấy trong các tường thuật mô tả một cảnh ngộ nào đó đã xảy ra, hoặc trong lời bình luận, đánh giá  dành cho một sáng tác văn chương,   câu   " thức tế đã vượt qua giả tưởng"

Đó là trường hợp nhà văn, nhà thơ từng   chứng kiến một thực tế quá phủ phàng gợi lòng  xót thương nạn nhân của nghịch cảnh,    hoặc khơi lên sự phẩn uất đối với các tác nhân gây ra nghịch cảnh ấy, rồi bởi những ký ức như thế quá nhiều, tràn ngập tâm trí, nên các tác giả viết nên câu chuyện thương tâm, hàm chứa sự xót xa  đối với các con người mang khổ ách, và căm hận những kẻ mang dã tâm! Nhưng không rỏ, dù kinh nghiệm đến đâu, không rõ những người còn có đủ tình người, có tưởng tượng ra cho nổi,  cho hết, những kiểu mẫu đã  hoàn toàn mất nhân tính không?

Bởi vì trong giả tưởng từ những con người lương thiện, vẫn còn có chất thơ của lòng nhân ái. Trong thực tế bây giờ chỉ có cái mặt trơ mà thôi...

Bên cạnh các bài viết phản ảnh thực trạng của đất nước ta hiện nay, CVOL đang  cống hiến độc giả các sáng tác trong mạch nói trên đây..

 

 

Description: Description: http://farm8.staticflickr.com/7027/6663609499_2cd0447530_z.jpg

 

 

     Chiếc Boeing 707 vào không phận Việt Nam lúc 10: 45 AM; như con chim sắt khổng lồ dang đôi cách rộng lướt mây trời, xé từng vạt nắng tơ vàng của buổi vào xuân. Từ vùng không  gian bao la bát ngát nó bỗng rùng mình lắc lư; hình như rất tư lự điều gì đó một cách huyền nhiệm, rồi miễn cưỡng... từ từ hạ cánh xuống đường băng phi trường Tân Sơn Nhất. Khung trời nầy đã tắt nắng tự do từ dạo 30-4-75 tang thương ấy. Thay vào đó bằng màu u huyền hoang dại, màu thê lương của tổ quốc ngục tù, do chủ nghĩa CS cuồng bạo làm chủ biên địa và không gian sinh tồn. Con chim sắt Boeing kết thúc chuyến phi trình dài hơn 16 giờ bay từ phi cảng San Francisco nối Saigon. Nó vượt qua vùng hư không biển trời mênh mông gần nửa vòng trái đất, thu ngắn hai bờ đại dương lại dưới cánh bay. Saigon yêu dấu xưa của những mùa xuân thân ái hiện về; từ phút giây nầy chạnh lòng cảm xúc Thái Dương, người rời tổ quốc ra đi biền biệt đã mấy mươi mùa đông tàn trên hàng phong ngậm ngùi trút lá. Từ trong ký ức bỗng trôi về những kỷ niệm xưa; từng góc phố, những con đường ngập nắng, một Saigon Hòn Ngọc Viễn Đông của ngày xưa thân ái nay đã thay tên. Cái tên thành phố Hồ Chí Minh nghịch nhĩ đó, làm phẫn nộ với người dân miền Nam, nhất là dân Saigon từ khi giặc Hồ nhuộm đỏ, và đặt lên ách thống trị. Dù đã thay tên, nhưng Saigon là thiêng liêng lắng đọng trong ký ức người dân miền Nam VNCH, như tim với óc không thể nào xóa mờ. Và từ địa linh, nhân kiệt muôn thuở đó gắn liền với âm hưởng bằng lời ca, tiếng nhạc tự tình vẫn luôn sống động trong hồn Mẹ Việt Nam: “Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi!”  Sài Gòn ơi! luôn vẵng vọng ....... .

        Sài Gòn Mẹ Việt Nam ơi! đã trôi theo vận nước điêu linh. Chắp cánh bay theo đoàn con Mẹ vượt trùng dương, sóng cả tỵ nạn CS giặc Hồ, tìm bến bờ tự do, đi tìm cái sống trong cái chết cận kề, từ dạo màu cờ đỏ sao vàng tanh máu, phất phơ bay trên nóc nhà thành phố. Nó là biểu tượng của chiếc búa & liềm của quân khát máu CS (búa đập đầu chôn sống tập thể, liềm cắt cổ phơi thây). Máu chảy thành dòng sông tội ác, nhuộm đỏ từ đất nước Nga nơi khai sinh ra nó, rồi tràn qua Đông Âu, loan xuống Bắc Kinh và vào Hà Nội. Một thứ chủ nghĩa vô thần, phi nhân bản tàn bạo nhất trong lịch sử nhân loại. Người Saigon nhìn tận mắt, trên các cao ốc sân thượng những cán ngố; mệnh danh giải phóng miền Nam là những “đỉnh cao trí tuệ loài người”. Họ dựng chuồng heo, lợp mái lá cỏ tranh trên những sân thượng cao tầng sang trọng, vào những tháng năm đầu chấm dứt cuộc chiến đẩm máu, của những kẻ chiến thắng hiêu hiêu tự đắc. Thứ Văn hoá CS là thế đó! ..

      “Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không không lớn nỗi thành người”. Vâng! đúng thế, chỉ có những con người quốc gia nhân bản mới ấp ủ tình tự dân tộc, nỗi nhớ nhung mới thổn thức trong tim; “quê hương là chùm khế ngọt”- “hạ về nở trắng hoa cau”. Ngược lại; với CS tam vô (vô thần, vô gia đình, vô tổ quốc) thì quê hương họ là chủ nghĩa Mác Xít, là CS đại đồng không biên giới, chỉ biết thống thuộc Nga & Tàu. Một phường nô lệ, rước voi Mac-Le-Mao về dày mả Tổ Hùng Vương, sự cuồng tín suy tôn chủ nghĩa “Mác-Lenin là “bách chiến, bách thắng muôn năm”. CS là thứ say máu hận thù tắm máu dân tộc; vô số sinh linh con Mẹ VN ngã xuống để tà thuyết CS lớn lên tàn phá mọi giá trị thiêng liêng, tinh hoa của Tổ Quốc. Họ tự nhận mình là dã thú, tổ tiên là loài vượn & khỉ hóa thân làm kiếp con người. Chúng rất tự mãn về điều đó, và in thành sách giáo khoa giảng dạy cho học sinh, sinh viên làm kinh điển nhật tụng. Nhồi sọ con em căm thù bài xích tôn giáo. Tôn giáo là “đường, là sự sống, là chân lý, bình an và hy vọng”; với tham vọng thờ Mac-Le thay Thượng Đế tại các nước CS. Ký sinh trùng CS là thứ ung thư không thuốc chửa của nhân loại. Nó xuất phát tại Nga, tràn qua Đông Âu, xuống Bắc Kinh và vào Hà Nội. Thứ ký sinh trùng nầy, đã bị các dân tộc Nga và Đông Âu vùng lên triệt tiêu, quét sạch. Đau xót thay! chỉ còn bất hạnh cho dân tộc Việt Nam, nó đang tàn phá điêu linh mảnh hình hài tổ quốc. CS Nga tan; chúng bán đứng non sông cho giặc Tàu, thì còn đâu Saigon là Hòn Ngọc Viễn Đông và Saigon đẹp lắm Saigon ơi nữa...!

        Dương hình dung; mùa xuân héo hắt trôi về trên quê hương tàn úa trong mắt Dương; mà trước đây Dương từng hỏi mấy thằng bạn thường đi.. đi.. về.. về...như đi chợ rằng:

     - Dung nhan nàng xuân quê hương yêu dấu bây giờ ra sao?.... thì tụi nó cười phá lên.. bảo:

     -“Nàng Xuân của mầy đã chết trên cành thiên thu” từ thuỡ mầy ra đi!? Nàng xuân thành Hồ bây giờ là “chân dài thứ thiệt” khắp đầu đường, góc phố, bán rao chào mời ân cần, mầy chỉ cần về một lần là biết mọi thứ, mọi chuyện. Lần về nầy, Dương chắc chắn sẽ chứng kiến tận mắt những chuỗi ngày trầm mặc theo nhau, trên nỗi căm hờn của tầng lớp nhân dân lao động nghèo khổ khốn cùng. Dưới cuộc sống xa hoa của trưởng giả CS học làm sang; với nhà lầu, xe hơi sang trọng, vợ lẽ, nuôi bồ nhí bằng đồng tiền hút máu đồng bào và ăn cướp đất đai “cướp đêm là trộm, cướp ngày là quan” trong chế độ CS. Tiếng rên xiết của dân oan bị cưỡng cướp đất đai tài sản, từ các tỉnh thành kéo về Sài Gòn, Hà Nội khiếu kiện đòi công lý, nằm vất vưởng khắp nơi trên hè phố của thời đại CS. Họ không được giải quyết, mà còn bị đàn áp, khủng bố tinh thần lẫn thể xác một cách thô bạo. Chúng hốt lên xe cam nhông trả về quê. Thảm cảnh xã hội CS phơi bày thì làm sao che dấu, bưng bít. Những con gái nhà nghèo của mẹ Việt Nam tuổi 15, 17 thất học, phải lìa gia đình thân yêu, lìa mối tình hò hẹn, nuốt lệ đi làm vợ chung, cho bọn đàn ông cao niên, phế tật của  Đài Loan và Hàn Quốc, hoặc bị bắt cóc để bán vào động mãi dâm của bọn buôn người do công an CS là “đầu nậu”. Không biết bao nhiêu vụ chết thảm thương....., Những thiếu phụ đành lìa chồng, con đi ở đợ cho Tàu Đài Loan nuôi sống gia đình vì quá nghèo. Thanh niên phải đi làm lao nô khắp thế giới, qua sự bao thầu ăn chận của chính quyền CS. Tiếng nấc não nề, quyện tiếng oán than vẵng vọng khắp quê hương suốt mấy mươi năm trường bi hận.. . Những  tội ác tày trời, qua hình ảnh những bé gái lên 8 lên 10, bị đám ma cô bắt cóc, được CA đỡ đầu, bán qua Miên, Thái để bán buôn tình dục v.v...  mà Dương đã từng đọc trên trang mạng và xem trên youtube.                                                     

       Những xót xa quây cuồng trong đầu óc Dương như cơn mê chợt tỉnh; Dương nghe phi cơ vào trạm, hành khách xôn xao rời con tàu, sau những tiếng xì xào chào xã giao với các nàng tiếp viên xinh đẹp  “good bye!” Thái Dương lách mình bước nhanh theo dòng người đến trạm lấy hành lý. Dương nhớ lời những thằng bạn căn dặn: Muốn nhanh không bị chúng kiếm chuyện lôi thôi khi qua trạm kiểm soát, thì hãy nhớ nằm lòng “thủ tục đầu tiên” (tiền đâu? với bọn nhân viên kiểm soát), thì dù có mang theo thứ gì trong ấy cũng qua thôi! nếu không; chúng bảo đứng sang bên chờ kiểm soát. Thái Dương mở ví lấy 2 tờ dollars 10đ màu hồng còn thơm mùi gấy kẹp dưới Visa như mấy thằng đã bày, vì trong hành lý có vài ba quyển sách và vài, ba cái DVD của LM Nguyễn Hữu Lễ “vạch mặt tên tội đồ Hồ chí Minh”. Nghe đâu loại dollars nầy đổi ra tiền cu Hồ cao giá, chúng thấy sẽ sáng mắt cho qua nhanh. Sau Dương năm, bảy người là anh chàng Mỹ lều khều, Dương đi qua không xa thì nghe tiếng xì xào, anh ngoái đầu ngoãnh lại thấy tên kiểm viên ra dấu cho anh chàng người Mỹ đứng sang bên, Dương buộc miệng :  

    - Thấy mẹ! Thằng Mỹ nó đâu có biết cái trò hối lộ của VC. Thật làm ô nhục tổ quốc, bọn vét túi công khai giữa thanh thiên bạch nhựt. Dương ngoái đầu nhìn lại người bạn Mỹ, thấy anh ta rất khó chịu, nhún vai nói vẳng ra “I don’t know why!”. Dương muốn trở lại can dự, nhưng lại sợ thân nhân đang nôn nóng bên ngoài quá lâu, nên vội vã rời chỗ với nhiều suy nghĩ mông lung.

     Thân nhân, bạn bè vừa thấy Dương thì reo hò làm huyên náo một gốc phòng, khiến thiên hạ dồn ánh mắt về phía ấy. Dương vừa mừng lẫn xúc động, ôm chầm từng người, cằm gối bờ vai, tay xoa lưng bày tỏ tình cảm thiết tha theo văn hóa phương Tây đã trở thành quán tính. Khiến mấy chị sồn sồn và mấy cô gái trẻ thoáng bẽn lẽn, đỏ mặt ngập ngừng. Dương vội vàn lấy kẹo Chocolate mỗi người một họp nhỏ, hối họ ăn và lọ dầu gió xanh, hối họ bôi, vì Dương ngỡ rằng họ nô nức đến đón mình, chờ quá lâu đói xĩu, hoặc bị gió nên càng thêm xúc động.... .

       Sài Gòn khói bụi giăng đầy. Dòng người cuồn cuộn tuôn về khắp nẻo, mọi ngỏ ngách của  thành phố một thời mệnh danh Hòn Ngọc Viễn Đông từ những thập niên 1960. Nay như một biển người mặt mày hóc hác, xô bồ, từ khắp mọi miền đất nước đổ về đây chen chúc, làm thuê kiếm sống. Nghe nói số người từ miền Bắc tràn vào ngày một đông, thì tệ nạn móc túi, rạch túi, rạch va li rất tinh vi. Đường phố ngột ngạt, đa số xe gắn máy của Chệt (CS Bắc Kinh) chen với xe đạp trên các con lộ giao thông, tạo một cảnh tượng hỗn độn, giả sử giao xe hơi cho Dương thì không bao giờ dám chạy. Rải rác những chiếc xe hơi qua lại, như trang điểm cho cái bộ mặt thành Hồ bớt nghèo nàn lem luốc.

       Gió xuân lay nhè nhẹ những cánh hoa xôn xao bên hè phố, xe rẽ qua đường Duy Tân; kỷ niệm xưa bỗng trôi về với Dương từ những thập niên 60 khi còn là cậu sinh viên bạch diện. Trong ký ức Dương như văng vẳng âm hưởng nhạc phẩm “Trả Lại Em Yêu Khung Trời Đại Học” mà chàng hay hát nghêu ngao những chiều tàn nắng hạ.

                       Trả lại em yêu khung trời đại học

                      Con đường Duy Tân cây dài bóng mát

                      Buổi chiều công viên mây trời xanh ngát......

                      Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt.

                       

         Hình bóng Thảo Nguyên bỗng hiện về như phảng phất dưới hàng me “Con đường xưa em đi, đôi ta chung bước, đôi ta chung trường. Nàng đẹp tuyệt vời, diệu hiền và quyến rũ như hương đồng cỏ nội tên nàng. Nàng mơ mộng và hay hờn dỗi, kín đáo, nhẹ nhàng như cơn gió chiều nhè nhẹ ru mây. Dương tinh nghịch biết ý, hay trêu chọc để nàng dỗi hờn, nũng nịu như em bé thì Dương mới có dịp ra sức vuốt ve bằng những vần thơ học đòi làm thi sĩ;   

                     - Thảo Nguyên ơi! em hỡi Thảo Nguyên,

                     “ Em đẹp qúa! anh nhìn em hờn dỗi

                       Rặng my xanh như rừng biếc chen cây.

                      Anh làm gió khẽ lay làn tóc rối

                      Vương lưng đồi ân ái ngập ngừng bay”.

 

         Nàng nguýt có đuôi dài trên mắt biếc, rồi không sao dấu được nụ cười hồn nhiên trên môi như đoái hồng buổi sáng rung động dưới nắng mai. Dương yêu nàng ngây dại, yêu tàn những mùa thi. Cho đến một chiều nắng nhẹ sang đông, gió heo mây về lay từng chiếc lá thu vàng rơi cuối mùa, hàng cây trút lá bơ vơ đứng đó; cũng là ngày buồn da diết, buồn vô tận. Khi thấy mắt nàng đỏ hoe đẫm lệ, ngập ngừng báo tin:  - Em sẽ theo bố đi London, ông giữ chức Tham sự tòa Đại sứ VNCH bên ấy. Hai mảnh hồn chết lịm ôm nhau không nói nên lời, lệ ướt đẩm đôi bờ vai...

        Nàng theo cha từ dạo ấy, biền biệt vô âm tín khi quê hương chìm trong ngút ngàn máu lửa, sau biến cố 01-11-63 nền Đệ I Cộng Hòa sụp đổ, cuộc hỗn loạn diễn ra trên sân khấu chính trị. Dương và bè bạn mất lý tưởng, cũng đành xếp bút nghiên, đáp tiếng gọi núi sông, thằng đi Hải quân, thằng đi Không quân, thằng đi Võ bị, thằng vào Thủ Đức... ôm súng ra sa trường chống giặc Cộng phương Bắc bảo vệ từng tấc đất tổ quốc. Đứa còn, thằng mất trong cuộc chiến bạo tàn, phi nghĩa đó của bọn CS tội phạm chiến tranh gieo rắc. Để rồi cuối cùng như tĩnh cơn ác mộng “Giấc Nam kha khéo bất bình, Bừng con mắt dậy thấy mình tay không” của ngày 30-4-75 đen tối đổ xuống đầu dân tộc. Trại tù khổ sai nhỏ dành cho quân, cán chính VNCH, trại tù lớn dành cho dân tộc VN. Dương không chết người trai khói lửa trong tù mà mất mối tình đầu đẹp như hoa mộng, như vần thơ.

         Chuyến về quê hương của Dương vài tuần theo dự tính; lên Đà Lạt thăm lại bạn bè cũ vài hôm,  ngang qua Giáo Hoàng Học Viện xem bọn vô thần VC cưỡng cướp xữ dụng vào mục tiêu gì? sau đó sẽ ra Hà Nội. Ưu tư thứ nhất là ghé thăm thằng Quyết bạn thân nhất. Lẽ ra; sau khi nó xong chương trình thần học, vài năm thì thụ phong linh mục khoảng năm 73. Nhưng thằng mắc dịch nầy nó phải chứng “tự kỷ ám thị” nên bị hoảng lại một vài năm. Thì ngờ đâu giặc Hồ nhuộm đỏ miền Nam, giải tán đại chủng viện, bị tịch thu tất cả các cơ sở tôn giáo, đuổi các tu sinh về tục hoá, thì sẽ được yên thân vì CS đã liệt Công giáo là loại phản động số 1. Nó có cái tên “cúng cơm” Cương Quyết nên vận vào đời nó. Nó cương quyết thật! rời dòng về trốn chui trốn nhủi tìm đường vượt biên mới mong tiếp tục con đường tận hiến cuộc đời làm mục tử Chúa Giesu phục vụ tha nhân. Quyết bị bắt cầm tù nhiều lần, bị chế độ buộc tội phản quốc, nhất là giới tu sĩ Thiên Chúa Giáo nên hình phạt tra tấn, ép cung của VC dành cho nó vô cùng tàn nhẫn. Khi Dương vừa gặp Quyết cứ ngỡ mình nhầm; một ông già râu tóc bạc phơ trên chiếc bóng xiêu xiêu tàn tạ nhìn không ra, chỉ còn ánh mắt tinh anh. Có lẽ nhờ ánh mắt đó mà Dương mới nhận ra nó. Hai thằng ôm nhau cảm xúc đế rơi lệ! như trẻ thơ..  Quyết nói:

     - Tao tưởng không bao giờ gặp lại mầy, chế độ dã man nầy nó tra tấn, đánh đập tao như một con vật hoang dại không nương tay qua những lần bị bắt. Nội thương trầm trọng, chết đi sống lại nhưng tao phải cương quyết sống trong lời cầu nguyện Thượng Đế, cho đến ngày nào đó tao xem tận mắt, thử bọn CS bá đạo nầy nó có mọc cánh được không? nó có thoát cái lưỡi hái tử thần Đông Âu? và nó đền tội ra sao của câu ngạn ngữ “Thiện ác đáo đầu chung hữu báo”...  Quyết đề nghị với Dương:

    - Tao sẽ gọi bọn thằng  Tâm, thằng  Khôi xuống Nha Trang thăm thằng  Phục nó bị tai nạn lưu thông rất nặng, nát cả hai chân đang bó bột và điều trị tại bịnh viện Đa Khoa. Ngày mốt đi, mầy có bận gì quan trọng không? Dương đồng ý,

   - Dù tao có bận gì cũng gác lại, phải đi thăm nó trước. Hai hôm sau bọn Dương, Quyết, Tâm, Khôi đến thăm Phục. Dương chăm chú vào tấm giấy trên đầu giường, bác sĩ điều trị cho Quyết mang tên Nguyên Thảo Huỳnh, khiến Dương chạnh lòng nhớ về hình bóng nàng Thảo Nguyên yêu dấu ngày xưa. Mối tình đầu khi hương đang bén, nụ tình xuân chớm nở trong vườn xuân thơ mộng biết bao! thì con lốc chia ly vô tình đến cuốn đi biền biệt. Từ dạo nàng  theo bố sang ấy đã mấy thập niên bặt vô âm tín. Một kỷ niệm dĩ vãng thoáng trôi về phảng phất trên đầu giường thằng Phục...  Dương nghe hồn xao xuyến gợi nhớ nàng Thảo Nguyên lạ lùng! chàng vẩn vơ thầm nhũ: nàng Bs nào đó mà lại mang tên người yêu xưa của ta, nó chết trong hồn đã gần nửa thế kỷ nay bỗng phảng phất đâu đây làm xôn xao mảnh hồn ngây dại. Phục thấy Dương như mơ mơ, màng màng đến thờ thẫn? Phục hỏi to.

       - Dương! tao thấy mầy hình như trầm mặc điều gì mà ngẫn ngơ đứng đờ ra đó?! Dương như chợt tỉnh cơn mê, ú ớ...  không gì! lo cho đôi chân mầy, đêm qua ngủ rất ít nên buồn ngủ lấy tay vờ dụi mắt và hỏi bâng quơ.. .

       - Chừng nào mầy.. ..mầy thay băng? Phục nhìn đồng hồ, sắp đến giờ, vừa dứt lời thì cánh cửa cũng mở ra, Dương sững sờ, chết lặng người nhìn người bác sĩ có tên Nguyên Thảo Huỳnh chính là nàng, dù trôi đi mấy mươi mùa thu tàn nhưng nét diễm kiều, quí phái quyến rũ ngày xưa của nàng vẫn còn đó. Cả hai trố mắt nhìn nhau, rồi ôm chầm hồi lâu.. ngập ngừng không nói nên lời. Dương xúc động lẫn bối rối.. .

       - Sao em lại làm việc ở đây? anh tưởng là cơn mơ!

       - Em là trưởng đoàn Y Tế Hoàng Gia Anh tham gia công tác thiện nguyện được ba tuần rồi. Lẽ ra đoàn em đi ra Huế, nhưng thấy vết thương anh Phục quá nặng, em quyết định ở lại, nàng tiếp:

       - sau khi chồng em bị tử nạn phi cơ. Buồn quá! tình nguyện trở về nước phục vụ đồng bào  khốn khổ, bịnh tật suy dinh dưỡng vì thiếu ăn, thiếu vệ sinh. Con số tử vong mỗi lúc vượt cao do trung tâm y tế quốc tế thống kê hằng năm.

      - Còn anh! ngọn gió nào đưa anh về đây và đột ngột gặp nhau nơi nầy, khiến em cũng tưởng trong giấc ngủ mơ. Thái Dương chỉ vào Khắc Phục và giới thiệu là bạn thân, cùng ba thằng bạn kia nó là:  Cương Quyết, Kiên Tâm và Khôi Phục nó vừa thoát lưỡi hái tử thần, lại được bàn tay em chăm sóc. Hôm nay bọn nầy hẹn nhau đến thăm nó.

     - Anh thì từ sau khi Anh Đào tử nạn trên chuyến du thuyền Hawaii hai năm trước. Anh cũng buồn vời vợi như em, anh chuyển nhượng viện bào chế dược phẩm Anh Đào cho đứa bạn. Anh cũng mới về nước có vài việc riêng, mới đó gần hết một tuần trôi qua, thời gian như thoáng mây bay. Có ngờ đâu đi thăm thằng Phục mới gặp lại em! “Cơn mơ nào lịm chết ngất trong tim - Rót nhớ nhung đong đầy những đêm dài” anh buồn hết một vạn mấy ngàn ngày từ dạo mất em! Mọi người vỗ tay reo cười, đùa cợt và bảo; Kẻ thì bỏ chàng ra đi như dòng sông nhỏ để hẹn hò với Thái Tử Long Vương. Người thì rời nàng biền biệt theo tiếng gọi Hằng Nga tận chốn Thiên Thai không bao giờ trở lại. Chắc họ say duyên mới trên lâu đài Tình Ái với biển trời thênh thang. Vậy thì tới phiên chàng và nàng chắp mối tơ duyên, xây mộng chăn hoa đêm nay đi chứ? Ở cái tuổi “hồi xuân” cuộc tình bỗng dậy hương, dậy sóng ái ân; chắc là ngây ngất đắm say!. Hôm nay chàng và nàng bước lên “Xe Hoa Hai Lần Cưới” để bọn nầy cụng chén ly bôi của đêm “tái họp hôn”, mừng đôi uyên ương “xây tổ ấm trên cành yêu đương” không hẹn mà gặp, không đợi mà đến. Quả là duyên kiếp chàng nàng còn vương vấn nợ nầng.... .

        Sau chuyến đi Nha Trang, Thái Dương trở lại Sài Gòn để gặp thằng Gia Định và bọn thằng Ngự Bình, Thiên Ấn, Bồng Sơn và Văn Hà từ Trung vào nhân dịp Lễ Quang Trung đại thắng quân Thanh. Buổi họp mặt được hẹn nhau tại nhà Thu Nguyệt em gái Thái Dương. Xe đổ trước cổng, Dương vào nhà thì đã gặp Ngự Bình, Thiên Ấn và Bồng Sơn, Gia Định có đó rồi, chỉ thiếu Văn Hà đến sau. Chúng xúm lại thụi vào vai Dương như mưa rào. Chúng mừng mừng, tũi tũi, xúc động lẫn tinh ghịch cố tìm lại thuở học trò những ngày tháng cũ xa xưa khi lên mười, mười lăm thời tiểu & trung học, chúng sống lại với ký ức, khi mà thằng nào thằng nấy đang tiến trên đường tới bờ một cõi đi về. Hình như đứa nào cũng thương nhớ và nhắc nhở tên thằng Quyết không có mặt hôm nay. Chúng thương nó nhất trong đám bạn. Định mệnh oái oăm, cuộc đời nó như cái tên cúng cơm Cương Quyết. Hắn “cương quyết học, cương quyết tu”, nó là thủ khoa của Giáo Hoàng Học Viện, một trong những tu viện đứng đầu Đông Nam Á. Xuất thân nơi nầy, có thể là những nhà lãnh đạo tôn giáo tương lai lên hàng Giám Mục & Hồng Y của giáo hội Công Giáo. Nếu không có giặc dép râu “Hồ ly” nhuộm đỏ miền Nam thì nó đã là Linh mục, Giám mục rồi. Tội nghiệp nó! cúc cung chọn con đường linh mục để hướng tới “chân lý – bình an và hy vọng” mà không biết bao nhiêu bóng hồng si mê nó đến nỗi đụng đầu, ghen tương huyên náo... . Vậy mà khi VC tướt đoạt Giáo Hoàng Học Viện, giải tán đuổi về quê, tục hóa, nhiều nàng đến khóc lóc năn nĩ, tỏ tình ngỏ ý xe duyên. Có nàng đến tĩ tê, nhờ tao làm ông Tơ, tao không dám có ý kiến. Nó quyết chí tu tại gia. Rồi vượt biên năm lần, bảy lượt đều bị bắt về tội phản quốc. Mỗi lần như vậy, bị đánh đập nhừ tử một cách dã man sắp ra người thiên cổ. Nghe đâu; ông Cố Tổ Thúc, Bá gì của nó bị nạn sát tả của bọn vua, quan phong kiến lạc hậu các triều Nguyễn, lũ ngu muội, ếch nằm đáy giếng không nghe lời khuyên của các nhà cải cách Nguyễn Trường Tộ và Trương Vĩnh Ký du học về. Đề nghị triều trình canh tân xứ sở theo con đường tân học Âu, Mỹ để bắt kịp nền văn minh khoa học vật lý và kỹ thuật, đều bị bọn “hủ nho”và vua quan lạc hậu thần phục Bắc Triều bác bỏ, khư khư bám vào cái học từ chương, ngâm vịnh của Tàu kẻ thù truyền kiếp. Bọn phong kiến Tàu chúng “bế quan tỏa cảng” bị thực dân Anh, Pháp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha phanh thây, xẽ thịt nước Tàu thành năm, ba mảnh, thế mà họ có mắt, không tròng như kẻ đui mù. Triều đình Nguyễn một mực rập khuôn theo Tàu vô cùng lạc hậu, không thức thời như nước Nhật, mà còn ra sức cấm đạo giết giáo sĩ, giáo dân để có cớ cho thực dân Pháp đưa pháo hạm tới đánh chiếm làm thuộc địa, dân tộc Việt làm thân nô lệ gần cả thế kỷ. Nghe thiên hạ kể rằng; ông nội thằng Quyết, một cậu bé sơ sinh sống sót trong một trận hỏa thiêu “sát tả” trong ngôi thánh đường của những năm “sát tả” của triều Nguyễn. Cơ duyên may như sau: “Nhờ một ni sư chạnh lòng thương tâm đứa bé; khi bọn quan, quân sơ ý, bà lén dấu trong lớp áo cà sa mang về chùa nuôi cho đến khôn lớn và được ni sư nầy kể lại, và cho về truy tìm thân nhân, họ hàng còn ai sống sót? Có lẽ, nó hấp thụ từ dòng dõi thiêng liêng đó mà cương quyết đi tu theo chân lý Kitô giáo”.

        Trong khi chờ Thu Nguyệt bày “tiệc chiêu hiền đải sĩ” trong buổi tao phùng hiếm hoi. Bốn thằng miền Trung xứ Quảng, đất cày lên sỏi đá “chó ăn đá, gà ăn muối” chân trường sơn đạp sóng thái bình nuôi chí kinh luân đang trà đàm đắc chí với thằng Gia Định có bút hiệu Bão Tố; hết đề tài nầy qua đề tài khác: Từ nhân tình thế thái, đến đất nước con người, sự nhục vinh trong thiên hạ của những bậc anh hùng, đến giặc tay sai hại dân, phản quốc, cho tới lũ tướng tá lừa thầy phản bạn xuất xứ từ bọn làm lính thực dân Tây tự cổ kim, cho đến giai cấp CS bần cố ở đợ chăn trâu, thiến heo, cạo mủ cao su, nhỏ không học chạy vô bưng, “thời thế, thế thời phải thế” trở thành chủ nhân ông “tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng” nghiễm nhiên lãnh đạo đất nước, hút máu đồng bào thành bọn tư bản đỏ, đại gia. Chúng đang dị ứng và chối bỏ cụm từ “đội tiên phong bần cố nông” nón cối, dép râu chủ nhân đất nước. Bối cảnh của cuộc đổi đời; Kẻ thượng lưu, trí thức rơi xuống đáy cơ bần. Bậc anh thư, nữ kiệt, đến đỉ điếm phường ma cô lẫn lộn khó phân, thì bỗng xe công an dừng trước nhà Thu Nguyệt. Thấy trên xe một nhân vật bị còng tay; nhìn thoáng qua, người ấy có phong thái quắc thướt lạ thường. Thì ra là bạn của thằng Gia Định (ký giả Bão Tố), Tố chạy vội tới hỏi cớ sự thì nghe anh ấy nói:

     - Tao rời Ba Lan đáp chuyến bay trở về nước. Máy bay vừa hạ cánh xuống phi trường thì bọn “chó săn dân” nầy đến tặng tao hai vòng kim cương nầy đây! Sự tử tế nghịch thường đó, tao sẽ hỏi và điểm thẳng vào mặt những thằng đầu trâu, mặt ngựa lòng lang, dạ sói tại chính trị bộ bắt tao tội gì? Nếu chúng nó trả lời không suông, tao dùng mấy chiếc vòng nầy làm ấn soái lãnh đạo dân tộc làm cuộc cách mạng dân chủ vùng lên đập tan bọn tay sai, phường bán nước, lũ phản quốc, hại dân. Bọn công an nghe xúc phạm đến chủ nhân ông chúng nó, nổi giận đùng đùng ghì cổ anh ta, lấy khăn bịp cứng miệng, và lập tức đuổi Bão Tố rời khỏi xe.

      Toán công an 5 tên thường phục, 1 anh mặc sắc phục mang cấp bậc đại Tá tên hắn là Tiêu, Tiều, Tiểu quái gì đó, vì không có dấu.  Y ra lệnh cho 5 công an thường phục kiểm tra giấy tờ và lục soát nhà Thu Nguyệt. Dương và Bão Tố ngăn lại, phản kháng kịch liệt, Dương hạch sách viên đại tá CA bằng một giọng gay gắt, mĩa mai:

      - Án lệnh của toà đâu? anh chứng minh chức vụ và sự vụ lệnh thi hành nhiệm vụ công tác khám nhà cô Thu Nguyệt?

      - Các anh là chính quyền, hay bọn cường khấu? Nếu chính quyền ắt có luật pháp? Luật pháp để bảo vệ và phục vụ quyền lợi đồng bào và tổ quốc. Ngoài ra, khắp nhân loại có Công Ước Quốc Tế, Điều 19 của Công Ước nầy bảo đảm quyền dân sự, quyền chính trị, quyền đi lại khắp địa cầu v.v.. không phân biệt chủng tộc, quốc gia, chính kiến mà chính phủ các anh đã long trọng ký kết tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc vào những năm 1987. Chẳng lẽ anh mang cái lon đại tá công an, một sĩ quan cao cấp mà lại không hiểu biết một tí gì hết thế sao? Các anh lại ngu xuẫn đến đây dùng thứ luật rừng rú thời tiền sử của các tên man di, tù trưởng thế à? Chúng tôi là công dân Hoa Kỳ, là khách du, sứ quán các anh cấp Paspord cho chúng tôi. Đích thân chủ tịch nước các anh là ô. Nguyễn Minh Triết đến tận Hoa Kỳ nhìn tận mắt nền dân chủ, văn minh phát triển xã hội thành quốc gia siêu cường đứng đầu thế giới như thế nào?!. Rồi ân cần mời mọc chúng tôi là “khúc ruột ngàn dặm” và hứa hẹn đủ điều: Nào là đặc miễn, bãi bỏ mọi thủ tục cũ sai lầm, tạo mọi điều kiện thuận lợi, dễ dàng cho người Mỹ gốc Việt về thăm quê hương đang đổi mới để thăm quan, để đầu tư, được đứng tên mua nhà v.v... . Và tôi hỏi anh đây?

       - Nơi nầy là đồn công an của các anh hay tư gia cô Thu Nguyệt?

        - Không có án lệnh Tòa về việc lục soát nhà công dân, về việc kiểm tra giấy tờ cá nhân tôi là du khách một cách vô lý, và các bạn tôi tại tư gia cô Thu Nguyệt, các anh có phải là kẻ tội phạm? Chúng tôi sẽ hỏi lãnh đạo cấp trên của các anh, và tố cáo trước công luận các anh có biết không? Yêu cầu các anh xin lỗi chúng tôi và rời khỏi nơi nầy ngay tức khắc!?

         Viên đại tá công an đuối lý, câm mòm nín thinh,  xấu hổ sượng sần với thuộc cấp, đứng ngẩn người như tên trời trồng ra đó. Chúng quen thói hà hiếp dân lành, nay gặp Thái Dương, Bão Tố, Thu Nguyệt, cùng đám bạn bè bậc mã thượng trong thiên hạ không khác gì lũ tội phạm gặp phán quan. Chúng bẽn lẽn, lầm lủi chuồn đi.

        Chúng đi rồi, mọi người hỏi Bão Tố về người bạn bị còng trên xe.

Mọi người chăm chú nghe Tố kể rằng:

     - Nó là thằng Kinh Luân tên mọi người thường gọi, thật ra tên đầy đủ nó chọn và viết ra trên giấy rất dài lòng thòng, không ai muốn gọi đầy đủ tên họ và chữ lót của nó: Nguyễn Phước Bửu Hoàng Kinh Luân, vốn là dòng dõi Hoàng tộc. Bố nó là tiến sĩ, Gs dạy đại học Y Khoa Hà Nội, từng được Hồ chọn làm bác sĩ chăm sóc Hồ. Ông cố nội nó là Quan Tứ Trụ Đại Thần trong triều Nguyễn. Mẹ nó cũng là Ts giáo sư ngành luật, cả hai đều tốt nghiệp ĐH Sorbone bên Tây nổi tiếng thế giới. Nghe lời chiêu dụ của Hồ về nước tham gia cách mạng tháng Tám 45 khi Nhật đầu hàng đồng minh bằng 2 trái bom nguyên tử Mỹ ném xuống Hirosima và Nasaky. Sau đó thì cũng bị Hồ thủ tiêu bằng hình thức ngụy tạo tai nạn như mọi nạn nhân khác; nghe đâu cũng được mai táng rình rang để che dấu tội ác.

        Lý lịch của nó quá ư là tuyệt hảo, vừa qúi tộc vừa có công với cộng sản, không chê vào đâu được. Nó tốt nghiệp Ts ngành ngoại giao bên Nga, cũng nghe nói nó quá giỏi, quá thông minh đậu thủ khoa được trường Đại Học Moscow tuyên dương gửi về nước. Thế mà nó lại không chắt chiu cái lý lịch và thành tích học tập ưu tú đó, biết bao kẻ thèm khát ước ao. Nó vứt và đái lên thẻ đảng; đái lên cái truyền thống tốt đẹp rạng ngời cách mạng đó. Nó không bao giờ thổ lộ cái tên cúng cơm do ba, má nó đặt cho bất kỳ ai, mà luôn luôn tự xưng tên mình là Kinh Luân, và cắt đứt mọi liên hệ với cái lý lịch gia đình danh gia vọng tộc đó. Cũng chẳng biết tại sao? Và người ta cũng chẳng rảnh công để truy tìm chuyện đó. Tao gặp nó lần đầu trong quán cafe Chứa Chan, quen qua quen lại mà thành thân gần bảy tám mùa thu vàng lá rụng. Nó là một thằng khác thường trong thiên hạ. Mà lại là độc đáo nữa. Tao cũng thuộc loại dỡ hơi giống nó tí đỉnh, nhưng so với nó tao chỉ là loại đệ tử hoặc đàn em hạng bét theo mọi người chung quanh nói thế; nên khi gặp nó là thân ngay và đi đâu cũng hay rũ rê như cặp bài trùng. Thật đúng với ngạn ngữ ông cha ta thường nói “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã! mà. Nó có khuôn mặt hao hao giống Talleyrand ngây thơ của tinh quái. Cũng nét mặt hơi dài, mũi thẳng, tóc xoăn xoắn dài xuống ôm bờ vai, chỉ khác là màu đen. Nó thường đeo kính cận gọng vàng lá mạ, nặng độ, dày như đít chai Corona, tưởng chừng gọng kính không kham nổi. Lúc nào nó cũng kè kè cái ba lô nặng trĩu chứa tập lục nào sách, nào khăn, nào đủ thứ như một cái bao rác. Nhưng với nó, rất cúc cung và bảo đó là cả kho càn khôn chứa trong ấy. Nó chỉ thường mặc một bộ đồ; chiếc quần Kaki màu cứt ngựa, áo jacket màu đại dương Phú Quốc, sờn vai có nhiều túi lớn và mỗi túi là mỗi fermature như chứa những gì quan trọng lắm. Chiếc quần Kaki sờn gối và rờn cả mông gần sắp rách vẫn chưa thay. Đôi giầy lính Mỹ cao cổ loang lỗ bám bụi đường. Hắn không bao giờ giặt giũ, cứ thế mặc cho tới tả tơi mới thay bộ khác, nó cư xữ với chúng như thế nếu chúng biết nói, chúng sẽ than thân trách phận là rất bất hạnh gởi thân cho một anh đại gàn, đại lười đại vô tình mà quyền rũa chẳng tiếc lời. Công nhận nó cũng giỏi săn lùng, vì suốt bảy, tám năm quen nó tao có cảm tưởng hình như nó chẳng bao giờ thay đổi kiểu nào ngoài bộ quần áo cố hữu đó. Nó là một thằng rất thông minh tột đỉnh, nó phải là bậc thầy của bậc thầy bọn đỉnh cao trí tuệ tại Bắc bộ phủ, chúng thật chưa đáng xách dép cho nó. Có lẽ nó thừa hưởng di truyền cái (gender) từ bố mẹ nên nó uyên bác tuyệt vời. Tao là thằng ngạo mạn, ít chịu khen ai và cũng ít nể ai, luôn khinh khi những thằng tiến sĩ khoa trương học vị và khoác lác như những anh bộ đội cu Hồ vào Saigòn 30.4.75. Nhưng khi gặp và thân quen biết nó, thì tao phải hết lời ca tụng nó một cách rất thật lòng. Gặp Mỹ nó nói tiếng Anh như xuất thân từ đại học Stanford hoặc Harvard phát âm đúng giọng và ngữ điệu. Nó gặp mấy cô đầm Tây, thôi thì nó xổ giọng sông Seine đặc sệt như xuất thân từ Sorbone mà ra. Nó nói tiếng Ý như mưa rào và gặp mấy em Nga có mớ tóc màu hung hung thì chao ôi! nó nói dẽo quẹo như Boris Seltsin khi kêu gọi quân đội Nga đừng nghe lời bọn KGB chống lại nhân dân. Nó gặp mấy chị Xẫm Hongkong xổ tiếng Thượng Hải khiến các nàng ngỡ hắn là người Triều Châu chính cống, và có tài viết thư pháp như rồng bay, phượng múa, còn làu làu cả sách cổ thư, đọc kinh Phật bằng tiếng Tích Lan và viết thông nói thạo tiếng Thái lẫn Khmer mới lạ chứ! Nó đọc tiếng Ba Lan rào rào như gió bấc, và nó còn giỏi cả tiếng Bồ Đào Nha, tiếng Hy Lạp thiên hạ phục nó sát đất. Đặc biệt nhất; là dù nó có gần vài chục năm học ở nước ngoài, lấy bằng tiến sĩ ở Nga, ở Pháp nhưng lại nói tiếng mẹ Việt Nam rất chuẩn không chê vào đâu được, còn rành cả tiếng lóng ba miền đất nước (Bắc – Trung – Nam) nhại ra tiếng thổ âm: Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Sa Đét còn hơn danh hài Hoài Linh một khoảng trời xa lắc. Tóm lại, xét về ngôn ngữ, nó là thằng trùm trong thiên hạ. Không biết chính xác nơi chôn nhau, cắt rún nó ở đâu, linh địa nào sinh ra nó mà tài ba xuất chúng đến thế. Lúc thì nghe nó nói ở xứ Quảng, nơi “Thiên Ấn niêm hà, Sơn Bút phê vân” Khi thì bảo ở linh địa Tây Sơn cùng quê hương với anh hùng Nguyễn Huệ/Quang Trung, Có lúc lại nói kế Lăng Ông - Bà Chiễu. Qủa là một nhận vật có một không hai trong thiên hạ. Một thằng đại trí thức đúng nghĩa của dân tộc Việt Nam, thế mà lại đang là kẻ không nhà “trên răng dưới d锓tứ hải giai huynh đệ”. Nó là thằng ma ghiền cafe số 1, cứ khoảng tám rưởi sáng có mặt ở quán Chứa Chan là thiên hạ vây kín, nó kêu li đen và ngồi nhã khói liên tu bất tận đến năm, bảy điếu thả hồn vào mây khói như mơ màng trầm tư, mặc tưởng những gì phi thường lắm mà chưa nói năng gì. Nếu nghe bạn bè bàn luận bất cứ vấn đề gì, nó cũng có thể dự phần vào được, và khi nó nhập cuộc nói chuyện thì nói một cách tường tận, thao thao không bao giờ muốn dứt. Nếu là đề tài văn học, gặp những nhóm nguyên ngữ chữ Hán, có khi từ chữ gốc La Hy hắn chiết tự và giải nghĩa một cách rạch ròi như một giáo sư ngữ học thượng thặng. Hắn có thể nói thao thao bất tuyệt từ chuyện văn chương kim cổ, cho đến những phát minh khoa học kỹ thuật từ xưa đến nay của các nền văn minh nhân loại. Nó giảng triết về Socrate, Platon cho đến các triết gia cận đại. Nó nói về Karl Marx thì ai cũng ngóng cổ lên mà nghe; bởi vì toàn những vấn đề mà các con vẹt tuyên huấn cộng sản không bao giờ biết đến và phân tách nổi về cái thiên đường hoang tưởng đó. Khi nó phân tách cách mạng Trung Hoa, cách mạng Pháp, rồi tương lai của thế giới đi về đâu thì mọi người xúm lai nghe say sưa như một nhà tiên tri thuyết giảng, khiến ai nấy há hóc mồm đến khô cả cổ mà quên ngậm lại, mặt ai cũng nghệnh ra như chị ngỗng đẻ, cố chờ câu kết nó phán cái ngày khai tử CS. Trong mọi công cuộc bàn luận nó trở thành trung tâm. Không có nó, tao được mọi người phong cho là bách khoa toàn thư, biết được khá nhiều chuyện, nhưng có nó thì tao như con đom đóm lập lòe mà nó chẳng khác gì ngọn néon cực sáng. Ngay như chuyện gia súc chó mèo,chim muông, cầm thú hoang dã nó cũng rành như giáo sư vạn vật. Không chuyện gì mà nó không biết, biết tới nơi mới siêu chứ. Khi nó đã nói thì chẳng còn ai cãi chính được. Với cái đầu không bự hơn ai sao mà phi thường tột đỉnh. Giá như nó làm lãnh đạo thì quả là vạn hạnh cho dân tộc Việt biết bao, đất nước nở mặt nở mày biết bao, để sánh với nước Nhật ở Á Châu, và cùng với năm châu bốn bể của những nước văn minh, tiên tiến kia kìa. Tiếc thay, nó đang là gã lang thang dịch tin tức nước ngoài cho những cơ quan truyền thông cậy nhờ đến nó. Rõ ràng, nó là một thiên tài “sinh bất phùng thời” hoặc chưa gặp hội “Long Vân” con đại bàng hóa thân chim sẻ. Trong khi ấy mấy thằng ngu chưa đáng đệ tử xách giày cho nó thì chức cao quyền trọng, ghế cao ngất ngưởng. Đời là cảnh trớ trêu vậy đấy! “C’est la vie!!” Theo tin tức hành lang thì hồi mới về nước, nó được Bắc bộ Phủ cho làm ở bộ ngoại giao. Là viên chức của một cục, một vụ gì đó. Nhưng thấy nó quá giỏi thì lãnh đạo ngán, có lúc nói không lại nó, lý luận không trôi, nó khi dể coi thường phải lấy quyền lực trấn áp, nó đếch sợ chẳng coi lãnh đạo ra gì, thét hoá ra ngông. Không thức thời, không chịu nghe theo những chỉ thị ngu xuẩn của lãnh đạo nên cuối cùng bị đẩy xuống làm anh chạy văn thư. Cảm thấy nhục, bị xúc phạm đến danh dự và tự ái, nó cũng kiện tụng tùm lum mà chẳng đi đến đâu nên bỏ viêc vác bút làm kiếm khách, lang bạt khắp chốn giang hồ. Tao nghĩ; bởi tánh ngang tàng không khuất phục là bi kịch của sự chối từ thành phần gia đình đại trí thức tiểu tư sản của nó, bị chế độ liệt vào kẻ thù của chế độ giai cấp là đối tượng số 1 sớm muộn gì cũng bị chúng ám hại. Mấy năm trước, tao có người bạn Thụy Sĩ, một chuyên gia sưu tầm cổ vật Đông Phương sang Việt Nam mua được một chậu sứ rất ưng ý, hình như loại cổ sứ nầy ở vào thời cuối đời Tống thì phải. Chậu sứ do một danh họa cảnh mục đồng cởi trâu thổi sáo giữa thảo nguyên bằng men xanh rất đẹp, nét vẽ uyển chuyển linh động lạ lùng của một nghệ nhân bậc thầy. Anh bạn tao mấy lần mang về Thụy Sĩ đều bị chận lại vì hải quan Việt cộng không cho mang cổ vật ra khỏi nước. Chuyện đến tai nó, nó cam đoan sẽ mang đi một cách dễ dàng tới Generve; với điều kiện phải mua vé khứ hồi cho nó, kèm theo ba, bốn trăm Euro cho nó tiêu mấy ngày. Anh bạn tao OK ngay. Nó mang đi được thật mà không cần phải khai báo, xin xỏ một lời nào với bất cứ ai. Dịp đó, nó đi mấy nước châu Âu gần mấy tháng mới về. Hỏi nó, nó bảo có quái gì đâu, vào phi trường tao đến ngay quầy bán hoa phong lan mua một giỏ có cả chậu, vào Restroom bỏ chậu kia đi, lấy chậu sứ thay vào bỏ vào giỏ. Thế là tao ung dung xách giỏ lan bước lên phi cơ chẳng thằng nào, con nào hỏi han một tiếng. Ai nấy tấm tắc khen ngợi nó là Gia Cát Lượng tái thế. Hỏi nó ở bên đó cả mấy tháng lấy gì mà sinh sống, nó bảo làm hướng dẫn viên du lịch (tour guide). Đến những vùng thắng cảnh, cứ thấy du khách ngơ ngác thì mình sấn tới làm quen, phải tỏ ra lịch lãm, am tường hướng dẫn họ đi ngoạn cảnh. Hỏi nó nếu chưa bao giờ đến những nơi du khách cần tới thì biết đếch gì mà hướng dẫn. Nó ngẫng mặt lên cười kha khả, mầy khờ qúa, trước khi dự định kế hoạch, tao đi tìm mua và đọc nằm lòng mấy cuốn sách hướng dẫn du lịch của mười mấy nước Châu Âu. Nghe thế tao bái nó là đại.. đại..sư phụ? Chợt nhớ, có lần nó rũ đi nghe tay giáo sư người Mỹ diễn thuyết đề tài văn chương, trong giờ giải lao, nó mò tới nói chuyện với giáo sư đó. Chẳng biết nó nói cái gì mà khi trở lại sân khấu để tiếp tục buổi diễn thuyết. Tay giáo sư Mỹ mời nó lên ngồi chung và giới thiệu nó với cử toạ bằng những lời rất trân trọng. Chính sau cái lần đó, bị công an văn hóa mời lên mấy lần bắt nó khai rõ mối quan hệ giữa nó và mấy tay người Mỹ mà VC đều nghi là CIA. Nó chỉ bảo là nó không đồng tình về một số dữ kiện, nên phản biện khiến giáo sư Mỹ nể nó. Thế thôi! Bắt nó làm tường trình, nó bảo nó đã nói thế rồi mà còn phải tường với trình cái quái gì nữa, không tin thì cứ đi hỏi tay giáo sư người Mỹ chứ tại sao lại hỏi nó, nó viết tên tuổi giáo sư và địa chỉ của Trường Đại Học Stanford, tiếp giáp với San Joe và San Francisco qua ấy mà hỏi, mà điều tra, nếu cần số ĐT nó cho nốt. Bọn công an văn hóa đuối lý và xấu hổ nên né nó, kể từ đó không bao giờ dám đụng đến nó nữa.

         Cafe Chứa Chan là tụ điểm gắn liền với cái tên Kinh Luân của nó, nó chợt đến và chợt đi rất bất thường như bóng mây. Vắng nó thì quán Chứa Chan trở thành “Chán Chưa!” vắng hoe, thiên hạ dài cổ ngóng trông nó, những khách ngưỡng mộ nó không có một mống, trong đó chắc có tao nữa. Lần ấy nó mất hút cả nửa tháng trời không biết nó đi đâu? Rồi bỗng nó xuất hiện, quán cà phê Chứa Chan rộn lên huyên náo, tưởng chừng như sân khấu sắp trình diễn một vở tuồng đặc sắc. Nó khoe một mớ tiền khá lớn, dù áo rất nhiều túi nhưng không còn chỗ chứa. Nó bảo; vừa nhận tiền công viết luận án tiến sĩ cho một cán ngố cấp lãnh đạo trung ương trong chính trị bộ. Nó cười khà khà và tiếp, tao bao bây xã láng hàng tháng chưa hết tiền. Đây là đồng tiền hôi tanh của bọn tham ô, đồng tiền của bọn ngu dốt làm lụn bại đất nước, nếu nó không nhận làm, thì thằng khác cũng làm thôi! Bối cảnh lịch sử xã hội CS ngày nay nhớp nhúa thế ấy. Tao cảm thấy tủi thân và đồng cảm với những thằng trí thức thi thuê, viết mướn cho bọn lãnh đạo ngu dốt “nhỏ không học lớn làm lãnh tụ”. Chúng ghi danh học bổ túc văn hóa tại chức; một năm lên 7, 8 lớp và mướn người thi bằng tiến sĩ, loại bằng tiến sĩ nầy cấp cho bọn cán ngố Trung Ưng Đảng gọi là “ô. phỏng tiến sĩ giấy”, nó có hiểu biết cái quái gì, một chữ cắn ra làm tư đọc không trôi. Bày đặt đua nhau thuê người viết hồi ký, viết sách và ra mắt rùm beng, để bọn đàn em nâng bi đua nhau mua sách ca ngợi đàn anh “một đống đỉnh cao “đức cống”. Nó tiền đầy túi, đi gom mấy đứa trẻ bán báo, đánh giày, bán vé số lại. Thuê một chiếc xe mấy chục ghế ngồi, chở chúng dạo quanh thành phố và đải chúng ăn uống phủ phê, mua sắm cho chúng quần áo, sách vở, đồ chơi. Lại còn cho mỗi đứa vài trăm ngàn đồng bạc cáo Hồ dằn túi. Cả đám trẻ sung sướng vô hạn, coi nó như ông Thần Tài từ trên trời hạ giới, nó vui vẻ hả hê. Mấy bà bán dạo quanh quán Chứa Chan bảo nó điên, nó cười khì khì và gật gù: điên, điên, đúng là thằng điên Kinh Luân..  . Tối hôm đó nó vào bar Trăng Đêm, nơi ăn chơi của bọn đại gia tư bản đỏ, vừa bước vào cửa, mấy gã bảo vệ nhìn bộ dạng  thường ngày của nó, định ngăn lại. Nó rút ra xấp bạc dúi vào tay chúng. Mấy gã bảo vệ vui vẻ nghiêng mình mở cửa. Hắn vào bàn, ngoắc một em phục vụ ăn mặc nóng bỏng lại, kêu ly sữa tươi. Em cave nhìn nó cười ruồi theo kiểu coi thường thì nó rút ra hai tờ 50.000 cu Hồ đặt lên tay cô gái và bảo, em phục vụ tốt cho anh nhanh lên nhé! Cô gái vui vẻ vội làm ngay, ai dại gì làm phật ý khách “sọp”! Nó uống một hơi ly sữa cạn. Lại ngoắc em gái khác, lần nầy nó cầm cả xấp tiền và bảo đồi ái ân em còn thấp quá, cô gái ngơ ngác như chú nai vàng của thi sĩ Lưu Trọng Lư, biết cô nầy từ quê mới lên thành, chưa quen tai những thuật ngữ văn chương, tiếng lóng của giới cave. Nó chỉ thẳng vào đầu ngực em. Anh cho em một triệu đây! (1,000.000.) ngày mai hãy đi thẩm mỹ viện bơm cho hai ngọn đồi ái ân cao lên, để thỉnh thoảng anh lên đỉnh ấy, ngắm cái giang sơn hữu tình của mảnh quê hương hoa mộng do tiền nhân gầy dựng, nay bị quân cán ngố làm điêu linh. Cô gái đỏ mặt bẽn lẽn, nhìn chàng ngập ngừng không nói lời nào thì nó đặt tiền vào tay em rồi đứng lên vẫy tay từ giã. Thế là câu chuyện nầy được mấy nàng trong bar Trăng Đêm thêu dệt nhiều tình tiết ly kỳ, đồn rùm beng kéo dài mấy tháng mới thôi. Sau đó trở thành giai thoại. Báo chí có đăng tải, khiến nàng nào cũng dài cổ ngóng anh chàng tài hoa khác thường nầy tái xuất. Mọi người bàn tán và kháo nhau; hắn là tỷ phú giả dạng ăn mặc lùi xùi, chán thế sự như những chuyện huyền thoại cổ tích.

        Rất lạ, chuyện gì thì nó đều kể cho tao cả, nhưng chưa bao giờ kể cho nghe về chuyện tình của nó với các bóng hồng. Thế mà một lần, có một bóng hồng rất xinh đẹp đến tìm nó ở cafe Chứa Chan. Tao ngỡ ngàng khi gặp nàng kiều quá xinh đẹp nầy, tựa chuyện tình sử các nàng Tây Thi, Chiêu Quân tuyệt sắc giai nhân “Nhìn đáy nước cá lờ đờ lặn, Hững da trời nhạn ngẫn ngơ sa”. Một sắc đẹp ngất ngây, đài các và xem ra rất trí thức. Một khuôn mặt như cụ Tiên Điền diễn tả Thúy Kiều, khiến thi ca lẫn hội họa rung cảm không ít. Đây là thần tượng của thi nhân tuôn những dòng thơ trữ tình lai láng, đêm về ôm gối mộng. Hình bóng yêu kiều đó, cũng sẽ làm cho nét họa của những danh họa bậc thầy lung linh xao động. Bữa đó; nó đi xa không có ở quán Chứa Chan tao tiếp chuyện với nàng Chiêu Quân. Nàng giới thiệu tên mình là Bạch Phong Lan, tao thầm khen, qủa là nàng đẹp như loài hoa kiêu sa qúi phái đó. Nàng kể; đã đi tìm anh ta khắp nơi, lâu rồi; và tình cờ gặp người bạn nào đó cho nàng biết, sáng nào anh ta cũng đến quán Chứa Chan nầy. Nàng kể sơ cho tao nghe về mối liên quan tình cảm giữa anh ta và nàng. Họ yêu nhau từ ngày du học ở Nga, khi bố nàng là đại sứ tại đó. Một mối tình thật thơ mộng tuyệt vời, họ yêu nhau tha thiết. Đôi uyên ương hò hẹn khi về nước, mọi việc tạm ổn sẽ tiến hành Lễ Thành Hôn. Nhưng anh ta bất đắc chí, tỏ ra ngạo mạn, chẳng kiêng dè, chửi lãnh tụ như chửi chó, bị đuổi việc. Bố nàng thấy thế, gọi tới khuyên răn những lời nặng nhẹ sao đó như có vẻ giáo huấn chạm đến tự ái anh ta, chửi luôn ông bố vợ tương lai một trận tới nơi và bảo; các Ngài thì ra cũng chỉ là một phường hèn nhát; chỉ biết cúi đầu, khom lưng và ngậm miệng “cá mè một lứa” đồng lõa với cái bè đảng nô lệ, mị dân, phản quốc, phản trào lưu tiến hóa làm lụn bại dân tộc. Nó không ngờ lại là bố của Phong Lan. Nó chửi xong, rồi bỏ đi một nước, đi biền biệt không hề liên lạc với nàng. Nàng đau xót vô hạn, kẹt cứng giữa “hai bức tường cố chấp”. Nàng tìm kiếm khắp nơi. Vô vọng, như dã tràng xe cát bể Đông. Cuối cùng phải lấy chồng theo lời khuyên của bố để bố vui. Chồng nàng cũng cùng ngành, là thứ trưởng ngoại giao. Tao hỏi nàng; thế thì bây giờ cô tìm nó làm chi nữa; khi đôi ngã đường đời đã rẽ phân không chung lối mộng, và tầng lớp xã hội khác nhau, đâu còn ôm giấc mộng vàng. Phong Lan bảo; là mối tình đầu thơ mộng biết bao! như dấu ấn thiêng liêng hằn trong ký ức, cố quên lại càng nhớ thêm. Cố tìm kiếm để xem anh ta sống ra sao, và giải bày với anh một đôi điều cho vơi niềm u uẩn. Nghe xong, tao cho Phong Lan biết, hôm qua đột ngột nó đáp máy bay đi Tiệp Khắc và chưa biết khi nào trở về. Tội cho nàng, ôm ấp trong tim tình đầu cũng là tình cuối mà bỏ công đi tìm. Khi về tao kể cho nó nghe cuộc tìm kiếm của Phong Lan và nỗi niềm tâm sự của nàng. Nó lặng lẽ nghe không nói năng gì, nó đi xa xa nghe lẩm bẩm chửi thề khe khẽ. Chửi thề là thói quen cố hữu của nó với cái chế độ, nên không biết nó chửi ai, chửi cái gì. Chửi bố Phong Lan, hay chửi số phận, chửi mối tình bẽ bàng của nó, rồi chạnh lòng cảm xúc Phong Lan lặn lội tìm mình không sợ chồng ghen. Sau đó nó lầm lì mấy ngày liên tiếp, khó hiểu, rồi vắng bóng không biết nó đi đâu?.

         Nghe người ta nói bữa nọ, gặp nó lội bộ trên đường, vừa đi vừa cảm xúc điều gì đến rơi lệ! chẳng ai hiểu nó làm sao? Nó mất hút từ đó. Tao hỏi thăm mọi người, không ai gặp nó nữa. Trực giác tao như có linh cảm; mãi cho đến buổi xế chiều, khi tao đang thả hồn mơ màng theo những chiếc lá thu vàng lác đác rơi thì bỗng! nhận cú điện thoại của công an hỏi tao có phải là bạn thân của nó không? Tao ừ. Tên công an bên kia đầu dây bảo; vừa phát hiện nó chết không biết từ lúc nào, và trong tay nó có mảnh giấy ghi tên và số phone của tao. Tao sững sờ chạy ngay đến sở công an, chúng chở tao đến một ngôi nhà số 1008 C. ở quận 10 Saigòn. Tao quýnh lên, chạy vào phòng thấy nó nằm chết đó, khuôn mặt thanh thản và bình yên như người nằm ngủ, trên môi như phảng phất cười. Chung quanh giường và tràn ngập căn phòng là những hoa phong lan trắng. Màu trắng bạch lan, màu trắng của chiếc drap phủ trên giường và bộ đồ trắng lần đầu tiên tao thấy nó mặc, làm cho căn phòng trở nên tinh khiết, huyền hoặc lạ lùng, và cũng tang tóc vô cùng. Dù buồn trong cơn xúc động tao chạnh nhớ mấy vần thơ của thi sĩ Nguyễn Bính. Tao thảng thốt kêu lên:

               Kinh Luân ơi!

             “Mầy nằm đó quanh màu tang trắng

              Trắng cả bông hoa trắng lạnh người

              Chỉ thiếu bóng nàng khăn áo trắng

              Khóc thằng trang trắng mãi không thôi”

              Kinh Luân ơi!

           Cớ sao mầy kết liễu cuộc đời ?!   

         Trên đầu giường nó có một bức tranh sơn dầu nhỏ, vẻ cô gái mặc chiếc váy trắng trên mái tóc cài cánh hoa phong lan trắng. Khuôn mặt trong tranh quen quen. Tao nhìn kỷ, chợt nhớ ra đó là chân dung nàng Bạch Phong Lan đến quán Chứa Chan tìm nó hôm nào. Thì ra tao mới vỡ lẽ; nó và Phong Lan đã ước nguyền những khi đắm đuối trao yêu. Thứ hương vị tình yêu ban đầu có thể lịm chết trong đắm say. Chắc chàng và nàng đã thề non hẹn nước yêu nhau trọn đời, trọn kiếp chi đó như mấy vần thơ “Cái buổi ban đầu trao yêu ấy, Thiên thu hồ dễ mấy ai quên!” Nó xúc cảm khi nghe Phong Lan còn yêu tha thiết đến nó mà lặn lội kiếm tìm khắp đó đây, nhưng nó thì cố tình lãng tránh. Nó xúc động đến điên rồ và quyết định tự tử bằng hoa phong lan, thể hiện nó chết trong tim nàng làm cuộc tình sử chăng. Thực hiện cuộc tự tử nầy, nó phải đi thu gom rất nhiều ngày mới đủ chất đầy căn phòng toàn là hoa bạch lan. Loại phong lan nầy khi đóng kín cửa lại hương nó tiết ra, không có tia tử ngoại tác dụng làm cho không khí loãng bay đi, người hít hương phấn ấy vào buồng phổi là từ từ ngủ mê và tắt thở. Trong tờ giấy nó nắm trong tay khi chờ con tàu định mệnh đưa nó từ một cõi đi về. Ngoài tên và số phone của tao, nó còn ghi thêm vài dòng nữa. Dòng đầu nó cho biết là nó tự kết liễu đời mình để làm cuộc “tình sử” với Bạch Phong Lan, không hệ lụy đến ai cả. Dòng kế nó viết cha mẹ nó chết hết, do bọn CS Hồ mặt người dạ thú ám hại, nó không có anh em, bà con họ hàng nên nhờ tao hỏa táng và rải tro xuống sông để dòng thủy lưu đưa nó ra đại dương bốc hơi lên ngàn quyện với anh linh tiền nhân và hồn thiêng núi, tác động lên tinh thần yêu nước của dân tộc biến thành cơn lốc “Cách Mạng Dân Chủ” quét sạch bọn hút máu đồng bào, giặc tay sai phản quốc, và lũ giặc Tàu xâm lăng cướp nước, kẻ thù truyền kiếp. Đọc những dòng nầy, tao cũng ngậm ngùi xúc động; nó chết cho tình yêu và mang theo tình yêu nước.

       Tao ấn tay lên ngực, nghe tim nó ngưng đập, nhưng sắc diện còn hồng hào, thân thể còn âm ấm như vừa tắt thở, không lạnh ngắt như thây ma. Tao gọi ngay Emergency đưa vào bịnh viện Việt Mỹ để cấp cứu và may qúa! gặp thằng bạn thân nó người Ba Lan là Ts giáo sư Y Khoa tên Joseph Walle làm thiện nguyện tại đây, vội khám long sàn và lập tức đưa thẳng qua Ba Lan bằng chuyến bay Emergency đặc biệt do Ts Joseph tài trợ. Gần một tuần lễ sau, nghe tin cứu sống nó thoát khỏi lưỡi hái tử thần, nhưng bị ảnh hưởng thần kinh não bộ do hít phấn phong lan. Cần phải chuyển đến bệnh viện Trường ĐH Stanford Hoa Kỳ nổi tiếng thế giới chửa trị hệ thần kinh não bộ. Hơn một tuần thì nó bình phục hoàn toàn. Chính phủ Hoa Kỳ biết nó là một thiên tài. Có lời khuyên can nó nên ở lại, không nên về chính quyền CS sẽ làm khó, nhưng nó từ chối và quyết định về nước. Chính phủ Hoa Kỳ không can ngăn được nên phải đưa nó trở về bằng chuyến bay đặc biệt hôm nay. Chuyện nó hạ cách xuống phi cảng Tân Sơn Nhất, đuợc bộ chính trị & trung ương đảng CS xôn xao chiếu cố; nên sai toán CA đặc biệt do tên đại tá Tiêu khi nảy đến phi trường bắt nó. Cớ sao không đưa về bộ CA mà lại đưa đến đây? Có lẽ chúng tưởng rằng đưa Kinh Luân tới đây sẽ dằn mặt được chúng ta.@                                                                        

   Cao Trúc Giang.   

Media

Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013

GS Trần Phương phát biểu tại Hà nội

CNXH được đưa ra chỉ để bịp thiên hạ

CNXH đã thất bại! Chủ nghĩa cộng sản là ảo tưởng!

Chúng ta tự lừa dối chúng ta và chúng ta lừa dối người khác

 

SBTN SPECIAL:

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)

Đón Đinh Nhật UY ra khỏi chuồng cọp

Phát thanh Khối 8406 -18.10.2013

http://www.whitehouse.gov/share/the-shutdown-is-over

Hình Nhớ Người Thương Binh & Tri Ân Chiến Sĩ VNCH

Trung úy phi công Nguyễn Văn Lộc _ binh chủng Không Quân

Lịch sử chính xác sự thật vHồ Chí Minh

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P1)

Bí mật về cái chết và xác ướp Hồ Chí Minh (P2)

 

 

Hồi Ký

Nguyễn Mạnh Tường: Kẻ bị mất Thông Công ||

Nguyễn Huy Hùng: Hồi Ức Tù Cải Tạo

Đỗ Văn Phúc - Cuối Tầng Địa Ngục

Nguyễn Huy Hùng: Những dòng ký ức Tù

Duyên Anh: Trại Tập Trung ||  Đồi Fanta

Aleksandr I. Solzhenitsyn: Quần đảo ngục tù

Đặng Chí Bình: Thép Đen

LM Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống

 

Web VN

Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com

Copyright © 2001 by Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam

All rights reserved.  Revised: 07 Feb 2019 09:06 AM