Các bài trong đề mục

Không Quên Bạn Tù

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Tháng 01 năm 2011

Tháng 02 năm 2011

Tháng 03 năm 2011

Tháng 04 năm 2011

Tháng 5&6 năm 2011

Tháng 07 năm 2011

Tháng 08 năm 2011

Tháng 09 năm 2011

Tháng 10 năm 2011

Tháng 11 năm 2011

Tháng 12 năm 2011

 

Tháng 01 năm 2012

Tháng 02 năm 2012

Tháng 03 năm 2012

Tháng 04 năm 2012

Tháng 05 năm 2012

Tháng 06 năm 2012

Tháng 07 năm 2012

Tháng 08 năm 2012

Tháng 09 năm 2012

Tháng 10 năm 2012

Tháng 11 năm 2012

Tháng 12 năm 2012

 

Tháng 01 năm 2013

Tháng 02 năm 2013

Tháng 03 năm 2013

Tháng 4&5 năm 2013

Tháng 06 năm 2013

Tháng 07 năm 2013

Tháng 08 năm 2013

Tháng 09 năm 2013

Tháng 10 năm 2013

Tháng 11 năm 2013

Tháng 12 năm 2013 

 

 

HÀNH TRÌNH TỪ NGỤC TÙ CỘNG SẢN ĐẾN BẾN BỜ TỰ DO CỦA CHÚNG TÔI, MỘT GIA ĐÌNH

 CHỐNG CỘNG VÀ PHẢI TRẢ GIÁ ĐẾN 29 NĂM TÙ

Cựu Tù Chính Trị VƯƠNG THỊ VIẾNG và Các Con

Lời đầu, tôi xin cảm tạ Trời cao, Đất dày, cảm tạ hồn thiêng sông núi Việt Nam đã thùy từ giáng lâm, ban ơn lành cho gia đình tôi được mọi sự bình an trong suốt hành trình từ ngục tù cộng sản đến bên bờ tự do sau 10 năm tù đày tại nhà tù nhỏ Z30 D của cộng sản và hơn 8 năm sống lưu vong tại xứ Cao Miên và Xiêm La.

Tôi cũng xin được bày tỏ lòng biết ơn đối với Phủ Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc tại Nam Vang và tại Vọng Các đã cộng nhận tư cách tỵ nạn chính trị cho gia đình tôi và cuối cùng đã đưa gia đình tôi tái định cư tại thành phố Bellevue, tiểu bang Washington State mà gia đình tôi vừa đặt chân đến vào cuối giờ của ngày 24 tháng 7 vừa qua.

Tôi cũng xin được cảm ơn Luật Sư Nguyễn Kim Anh để hết lòng giúp đở cho gia đình tôi từ Cao Miên cho đến Xiêm La, mà nếu không có sự trợ giúp chân tình đó thì việc đến bến bờ tự do của gia đình tôi sẽ khó mà thực hiện được.

Và tôi cũng xin bày tỏ lòng biết ơn với một vị Mục sư Tin Lành đầy ơn, mà đang chịu rất nhiều điều tiếng do sự tấn công của cộng sản Việt Nam về phương diện truyền thông nhằm vô hiệu hóa công việc chống cộng của vị Mục sư này cũng như mọi hoạt động nhân quyền và trợ giúp những người tỵ nạn cộng sản khác, của ông ấy, mà tất nhiên sự đánh phá đó có luôn cả sự tiếp tay của một số người tỵ nạn “phú bất nhân, bần bất nghĩa” và “ăn cháo đái bát” chỉ vì một chút bã vật chất nhỏ nhoi nhận lãnh từ phía cộng sản, để quay lại cắn xé ân nhân của mình còn hung bạo hơn cả bầy lang sói, mà tôi xin trình bày ở phần sau.
Tôi tên là Vương Thị Viếng, sinh năm 1950 tại xã An Bình, quận Cao Lãnh, tỉnh Kiến Phong, nay là tỉnh Đồng Tháp – Nguyên là một giáo viên tiểu học Cộng Đồng Hồng Ngự, tôi tốt nghiệp Sư Phạm Vĩnh Long năm 1969, và công tác trong ngành giáo dục thuộc ty giáo dục và thanh niên Kiến Phong, cho đến ngày 30 tháng tư năm 1975 thì tôi bỏ việc vì tôi vốn không đội trời chung với cộng sản mà ngoài thù nước, tôi còn có riêng nỗi thù nhà bởi năm 1966, Việt cộng địa phương đã đến nhà tôi lúc nữa đêm bắt cha tôi ra sân và bắn chết trước mặt vợ con, chỉ vì lúc đó cha tôi đang đương nhiệm Xã Trưởng xã An Bình.

Vì nợ nước, thù nhà, chúng tôi quyết phải trả, nên năm 1976 cả gia đình chúng tôi đã trốn sang Cao Miên tìm kiếm các tổ chức đảng phái chống cộng để tham gia và may mắn thay, cuối cùng vào năm 1994 chúng tôi đã tìm được cựu dân biểu Lê Văn Tính (Hiện đang thi hành án tù 20 năm) là một tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo Miền Tây, vào thời điểm đó là Xứ Bộ Trưởng đảng Nhân Dân Hành Động, cả gia đình tôi đều đã được kết nạp vào đảng Nhân Dân Hành Động, các con tôi làm công việc liên lạc và lưu trữ văn thư, chồng tôi Bảo Giang Nguyễn Tuấn Nam (Hiên đang chịu án tù 19 năm) còn tôi làm trưởng ban tuyên huấn.

Xuất phát từ lòng yêu nước, yêu tự do dân chủ và căm thù cộng sản sâu sắc của hầu hết đồng bào Việt Nam tại xứ Cao Miên mà công việc tuyển mộ đảng viên gặp rất nhiều thuận lợi, chỉ từ năm 1994 đến 1996 số đảng viên đã phát triển lên hơn 2.000 người với hơn 20 khu bộ. Tuy nhiên, do công việc tuyển mộ và kết nạp được tiến hành một cách đơn giản và nhanh chóng để đáp ứng nhu cầu phát triển nhân sự, nhằm sớm tiến hành cuộc cách mạng giải phóng quê hương khỏi ách thống trị của bạo quyền cộng sản mà chúng tôi thiếu gạn lọc minh xác nhân thân của cấc đương sự tham gia vào đảng, do đó mà không ít an ninh mật vụ của cộng sản đã được cài cắm vào hàng ngủ của đảng Nhân Dân Hành Động chúng tôi, và việc đó khiến chúng tôi phải trả giá: Cả Xứ Bộ Chùa Tháp của chúng tôi đều đã sa lưới cộng sản, tất cả đều đã bị đưa về Việt Nam bị cộng sản Việt Nam xét xử và kết án nặng nề mà không ít người đã đền nợ nước ngay trong các nhà tù của Cộng Sản mà nhiều người từng biết đến như Trung Úy Không Quân Bùi Đăng Thủy, Hạ Sỹ Quan Nguyễn Văn Trại… một số người đền nợ nước không lâu sau khi được phóng thích, do di chứng của đòn thù cũng như do điều kiện tù đày với thời gian dài đói khát và bị giam hãm trong môi trường kém vệ sinh như Đại Úy Nguyễn Anh Hảo, Nguyễn Việt Nhân…

1.     Sự Cài Cắm Của An Ninh Cộng Sản:

Nhiều người vẫn quen câu cửa miệng rằng “Ngu như bọn Việt cộng là cùng”, thực ra điều đó chỉ đúng đối với chính sách kinh bang tế thế của cộng sản, cũng như đối với chính sách ngoại giao nhất là đối với các nước “Xã Hội Chủ Nghĩa anh em” như Nga Sô và Trung Cộng để mất dần biển đảo và đất liền cho mẫu quốc trên tinh thần “16 chữ vàng và 4 tốt” nhưng đối với ngành an ninh và tình báo thì Việt cộng tinh ranh hơn hẳn loài cáo, mà nếu khinh xuất thì chúng ta, những người chống cộng ắt sẽ phải trả giá như chúng tôi: Ngoài việc theo dõi và biết được những người mới tham gia vào đảng, nhưng không bắt giam ngay mà chỉ “mời” đi làm việc rồi đe dọa những bản án tù nặng nề cho họ, rồi dụ dỗ, thuyết phục họ cộng tác với cơ quan an ninh A42 của cộng sản, trong khi vẫn tiếp sinh hoạt trong đảng Nhân Dân Hành Động để báo cáo định kỳ choc ơ quan an ninh cộng sản về danh tính, chức vụ của các cán bộ lãnh đạo chủ chốt của đảng Nhân Dân Hành Động tại các khu bộ, liên khu bộ cũng như thời gian và địa điểm họp hành cũng như kế hoạch hành động của xứ bộ, với những con người hai mang có thể kể đến như, Kim Ny Trần Quốc Thắng, Trương Kim Đời (Út Thy) Hà Văn Sinh, Nguyễn Phùng Phong… Thì an ninh cộng sản còn cài cắm những nhân viên an ninh cộm cán với chuyên môn nghiệp vụ tình báo cao cấp khác như Quang Minh, Hùng Biên Thùy, Nguyễn Công Cẩm, … 

Trong số đó những tên chó săn hoạt động hai mang như  Út Thy tức Trương Kim Đời, Kim Ny Trần Quốc Thắng, Hà Văn Sinh… thì ít nguy hiểm hơn bởi công việc của chúng chủ yếu là theo dõi và báo cáo cho cộng sản về tình hình nội bộ cũng như hoạt động của các khu bộ, xứ bộ mà không trực tiếp bắt bớ hay ám sát. Trong khi những điệp báo viên như Quang Minh, Nguyễn Công Cẩm thì ngoài việc thị sát trực tiếp hoạt động của các đảng viên, lãnh đạo các khu, xứ bộ của đảng nhân dân hành động, chúng còn có thể trực tiếp bắt cóc hoặc ám sát những yếu nhân của đảng khi có lệnh. Việc này đã xãy ra cho chính Xứ Bộ Chùa Tháp chúng tôi, khi vào tháng 11 năm 1996, chúng tôi được Trung Ương đảng Nhân Dân Hành Động triệu tập sang Thái Lan để họp, triển khai công tác nhập nội để tiến hành cuộc cách mạng. Đoàn đại biểu gồm 26 người là lãnh đạo các Khu Bộ, Phân Bộ thuộc Xứ Bộ Chùa Tháp với hành trang gồm 18 thùng tài liệu về cơ cấu tổ chức và hồ sơ nhân sự của đảng Nhân Dân Hành Động chúng tôi tại Xứ Bộ Chùa Tháp. Thật cay đắng thay chương trình nghị sự của chúng tôi đã được các “đảng viên Nhân Dân Hành Động” hai mang báo cáo từng chi tiết choc ơ quan an ninh CSVN và trong đoàn đi dự hội nghị lại có mặt cả “đảng viên Nhân Dân Hành Động” Nguyễn Công Cẩm là một sỹ quan tình báo với cấp hàm trung tá thuộc cơ quan tình báo và chống phản gián A 42 của CSVN, cho nên ngay khi cả đoàn chúng tôi vừa vượt khỏi biên giới Miên – Thái thì các lực lượng an ninh Miên và Việt cộng đã tóm gọn chúng tôi. Tất cả 28 chí hữu chúng tôi đều bị đưa về tạm giam tại trại giam Nguyễn Văn Cừ 13 tháng, sau đó chúng tôi bị chuyển qua đại lao Chí Hòa giam tiếp 12 tháng nữa, rồi cuối cùng tất cả chúng tôi bị chuyển xuống trại giam Định Thành, An Giang giam giữ đúng một năm sau chúng tôi mới bị đưa ra tòa án của cộng sản ở An Giang xét xử về tội “âm mưu lật đổ chính quyền”, và “trốn ra nước ngoài hoạt động chống phá đảng và nhà nước CSVN” không ai trong chúng tôi bị kết án dưới 10 năm tù giam cả. 

Chồng tôi là Bảo Giang Nguyễn Tuấn Nam bị kết án 19 năm tù, cựu dân biểu Lê Văn Tính bị kết án 20 năm, Cựu Sỹ Quan Không Quân Việt Nam Cộng Hòa Bùi Đăng Thủy bị kết án 18 năm, Cựu Đại Úy QLVNCH Nguyễn Anh Hảo bị kết án 15 năm tù, và một cựu sỹ quan của QLVNCH khác là Nguyễn Văn Trại cũng bị kết án 15 năm, và thật đau thương là chiến hữu Nguyễn Văn Trại đã đền nợ nước ngay trong trại giam Z 30 A Xuân Lộc Đồng Nai tuổi 74 vào ngày 11 tháng 7 năm 2011 sau khi đã thi hành xong 14 năm 7 tháng tù và rồi một chiến hữu khác là Thiếu Úy Không Quân Bùi Đăng Thủy cũng đã đền nợ nước tại cùng trại giam này vào ngày 24 tháng 11 năm 2013 sau khi đã chấp hành được 17/19 năm tù. Nhiều chiến hữu khác của đảng Nhân Dân Hành Động, Thuộc Xứ bộ Chùa Tháp chúng tôi dù đã mãn án tù những rồi cũng lần lượt ra đi bởi di chứng của những trận đòn thù trong thời gian bị lao lý trong ngục tù của cộng sản: Mong rằng những trang sử Việt sẽ không quên ghi them những tội ác này của cộng sản Việt Nam đối với đồng bào, ngoài những tội ác cõng rắn cắn gà nhà hay dâng đát, bán biển đảo cho ngoại bang.

2.     Những Bài Học Về Đạo Lý Và Tình Người Trong Chốn Lao Tù Cũng Như Trong Những Năm Sống Lưu Vong Ở Cao Miên Và Xiêm La

Cổ nhân há từng nói “Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại”. Chúng tôi đã phải nếm trải cuộc sống tù đày hết sức man rợ qua nhiều ngục tù của cộng sản từ 10 cho đến 20 năm thì không biết đã phải trải qua mấy ngàn thiên niên kỷ tại ngoại! Dẫu vậy chính những năm tháng tù đày lao lý với ngần ấy “thiên niên kỷ tại ngoại” chúng tôi đã được tôi rèn, được trải nghiệm bằng chính những trận đòn thù, những cách đối xử phi nhân của các hung tần quản giáo cộng sản, mà chính những trải nghiệm đó giúp chúng tôi chiêm nghiệm bài học nằm gai từng đêm và nếm mật mỗi ngày của Việt Vương Câu Tiễn, để dù trong hoàn cảnh nào, nghịch cảnh hay thuận duyên, chúng tôi cũng không bao giờ được quên tội ác của cộng sản đối với dân tộc, không bao giờ buông xuôi thua cuộc trong trận chiến với chế độ bạo tàn cộng sản để giải phóng quê hương. Nhưng một bài học không kém phần quý giá khác mà chúng tôi học được trong chốn lao tù của cộng sản chính là tình người giữa những người cùng đứng chung chiến tuyến. Dù không cùng tổ chức, không cùng đảng phái chính trị, nhưng khi đã dấn thân vào cuộc chiến chống chủ nghĩa cộng sản phi nhân, chống Hồ Chí Minh và chế độ cộng sản Việt Nam thì chúng tôi là chiến hữu, anh anh chị em một nhà, luôn hết lòng yêu thương, chăm sóc và bảo vệ lẫn nhau và chia ngọt sẻ bùi, chia cay sớt đắng với nhau trên tinh thần của những người sinh ra cùng một bọc trứng, cùng chí hướng và cùng là nạn nhân của cộng sản – Đó là điều mà tôi thấy được về sự cao cả về tình nghĩa của những người vì nợ nước tình nhà mà lụy vòng lao lý.

3.     … Và Những Thất Vọng Về Cái Gọi Là Đạo Lý Trong Cộng Đồng Những Người Tỵ Nạn Tại Cao Miên Và Xiêm La

Sau đúng 10 năm lao lý, tù đày, tôi được phóng thích vào tháng 7 năm 2005 với án phạt bổ sung là 4 năm quản chế. Không khuất phục bạo quyền cộng sản, tôi lại tiếp tục đào thoát sang Cao Miên tỵ nạn chính trị. Tại Nam Vang tôi được Mục Sư Ngô Đắc Lũy đón tiếp và trợ giúp về các thủ tục pháp lý nhờ đó mà chỉ đúng một tuần đệ nạp hồ sơ xin tỵ nạn lên Cao Ủy Liên Hiệp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn tại Cao Miên cấp quy chế tỵ nạn. Qua sự sắp xếp của Mục Sư Ngô Đắc Lũy, các con tôi lưu lạc trong suốt thời gian cha mẹ ở tù, cũng liên lạc được và đến Nam Vang đệ nạp hồ sơ xin tỵ nạn, và cũng được cấp quy chế tỵ nạn trong một thời ngắn sau đó.

Đến đầu tháng 2 năm 2012 gia đình tôi cùng những người tỵ nạn cộng sản tại Cao Miên nhận được thông báo từ Cao Ủy Tỵ Nạn, báo rằng Văn Phòng Cao Ủy Tỵ Nan tại Nam Vang sẽ chính thức đóng cửa vào cuối tháng 5 năm cùng năm, những người tỵ nạn cộng sản chúng tôi sẽ đặt dưới sự quản lý và “bảo vệ” của Bộ Nội Vụ Cao Miên, những người tỵ nạn các sắc tộc khác nhau đều được nhập tịch Cao Miên, trở thành công dân của xứ sở từng diệt chủng này. Vì vậy gia đình chúng tôi lại tiếp tục đào tỵ sang Vọng Các, Xiêm La, trình diện với Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc Tại Vọng Các bảo vệ. Lại một lần nữa Mục sư Ngô Đắc Lũy tiến hành các thủ tục pháp lý cho gia đình tôi, nhờ vậy mà chỉ 2 tháng sau thì gia đình tôi được thuyên chuyển quy chế tỵ nạn từ Cao Miên sang Xiêm La và được Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc Tại Vọng Các chính thức bảo vệ, và cũng chính Mục sư Ngô Đắc Lũy tiếp tục mọi thủ tục pháp lý cho gia đình tôi được đến bến bờ tự do như hôm nay.

Nhưng có một điều mà cả gia đình tôi rất lấy làm hổ thẹn trong suốt thời gian ở Xiêm La suốt 2 năm qua, mà nay qua bài viết này chúng tôi xin được nói lên lời tạ lỗi với Mục Sư Ngô Đắc Lũy: Ấy là việc chúng tôi đã không dám nói lên  lời công đạo để bảo vệ sự thật về con người này trước những lời vu cáo, thị phi vô cùng đê tiện của những kẻ đã từng thọ ơn Mục Sư Ngô Đắc Lũy, nay vì sự xúi dục, thuê mướn của an ninh cộng sản mà quay lại đánh phá Mục sư Ngô Đắc Lũy nhằm vô hiệu hóa công việc chống cộng của ông, cũng như cắt đứt mọi sự trợ giúp của ông đối với những nạn nhân của cộng sản cần phải đào tỵ. Sở dĩ chúng tôi không dám lên tiếng bảo vệ sự thật, phản bác lại những sự vu cáo hèn hạ và đốn mạt đó, bởi vì thế lực đen ở Vong Các quá mạnh, không những được sự lãnh đạo của một trùm buôn người và kinh doanh thân xác phụ nữ từng can án giết người cướp của Nguyễn Phùng Phong, mà những kẻ đánh phá còn được sự trợ giúp của cơ quan tình báo Việt cộng tại Đại Sứ Quán Vệt cộng tại Vọng Các.

Trước hết là nhân vật Nguyễn Phùng Phong, nguyên là một tù hình sự bởi tội giết người cướp của, trốn tù sang Cao Miên tỵ nạn từ năm 1992, nhưng không được tái định cư vì làm chủ nhà chứa Bình Phong, rồi Phong Kennedy cũng như làm trùm một băng đảng Mafia từng nhiều lần bắt cóc tống tiền tại Nam Vang. Nhà Chứa của Nguyễn Phùng Phong bị đóng cửa năm 2006, vợ hờ của Nguyễn Phùng Phong bị bắt và kết án 5 năm tù vì cán tội kinh doanh trinh tiết hơn 360 gái vị thành niên từ 8 đến 12 tuổi. Nguyễn Phùng Phong thoát án tù nhờ bán hết số tài sản kếch sù khoảng 3 triệu Mỹ Kim để lo lót. Sau đó Nguyễn Phùng Phong theo Đạo Tin Lành, theo Mục Sư Ngô Đắc Lũy để tạo chứng cớ ngoại phạm vì “Cơ Đốc Nhân thì không pạm tội buôn người hay kinh doanh thân xác phụ nữ”. Tháng 9 năm 2008, khi Mục Sư Ngô Đắc Lũy bị sự truy bắt của tình báo CSVN, do hoạt động nhân quyền, hoạt động trợ giúp người tỵ nạn cộng sản của ông ấy, cũng như hoạt động chống buôn người của ông ấy đã đụng chạm đến quyền lợi của các quan chức CSVN tại Nam Vang là chủ nhân trực tiếp hoặc gián tiếp của các nhà chứa, các đường dây buôn người. Lúc này Nguyễn Phùng Phong vớ một người từng gái làng chơi trong nhà chứa của ông ta là Phan Thị Bé rồi cùng chạy sang Xiêm La với Mục sư Ngô Đắc Lũy, cũng chính Mục sư Lũy đã thiếp lập hồ sơ tỵ nạn cho cả Nguyễn Phùng Phong, Phan Thị Bé và sau này them 3 đứa con trai riêng của Thi Bé là Nguyễn Phú Cường, Nguyễn Minh Cảnh và Nguyễn Anh Tuấn cùng được Cao Ủy Liên Hiệp Quốc tại Vọng Các cấp cho quy chế tỵ nạn, và sẽ được đến Washington DC định cư vào cuối tháng 7 này.

Sau một năm cùng sống chung với nhau trong một căn hộ chung cư tại Vọng Các, Mục Sư Ngô Đắc Lũy phát hiện ra cha để của Nguyễn Phú Cường, Nguyễn Minh Cảnh và Nguyễn Anh Tuấn tức là chồng chính thức của Phan Thị Bé là một công an ác ôn hiện đang công tác tại Trại Giam An Giang, nên đã quyết định chấm dứt mọi sự trợ giúp pháp lý cho gia đình buôn người và kinh doanh thân xác phụ nữ này và chuyển đi ở riêng cùng cựu tử tù Ngô Văn Tài, một Biệt Kích Quân Lôi Hổ Thuộc chiến Đoàn 1 Tây Sơn, người mà đã được Mục sư Ngô Đắc Lũy vận động với Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Vọng Các cho đi định cư tại Tesax vào tháng 2 năm 2010, sau khi ông Tài đã bị Cao Ủy Tỵ Nạn từ chối quy chế tỵ nạn vì đã sử dụng tên giả là Ngô Văn Tài để lập các giấy tờ tùy thân sau khi vượt ngục Đại Bình thành công vào mùa Giáng Sinh năm 1978, thay vì tên thật là Nguyễn Văn Tần. Cũng trong thờ gian đó vợ hờ trước đây của Nguyễn Phùng Phong mãn án tù tại Nam Vang và đã liên lạc với Phong, tố giác rằng chính Mục Sư Ngô Đắc Lũy trong thời gian làm việc trong một dự án chống buôn người và bảo vệ nạn nhân – Trafficking Prevention anh Victims Protection Projet tại Nam Vang đã góp phần khiến cho nhà thổ Phong Kennedy bị đóng cửa, thị Bình phải vào tù, và Nguyễn Phùng Phong phải bán hết tài sản để chạy tội. Đây chính là những lý do chính yếu khiến Nguyễn Phùng Phong quay lưng trở mặt vớ ân nhân của mình, vu cáo người đã hết lòng trợ giúp cho mình, cho cô gái điếm vợ mình và các con của cô ấy được quy chế tỵ nạn để sắp được đén Mỹ định cư. Thay vì ân đền oán trả thì Nguyễn Phùng Phong lại vu cáo cho Mục Sư Ngô Đắc Lũy là cộng sản nằm vùng được cài cắm vào hàng ngũ những người tỵ nạn để hãm hại họ? Xin được hỏi ông Nguyễn Phùng Phong là Mục Sư Ngô Đắc Lũy đã hãm hại những ai? Hay chính ông ấy đã giúp ông thoát án tù vì tội buôn người, để rồi những lúc cơm còn lành, canh còn ngọt tại Cao Miên với nhiều lần trả lời phỏng vấn trên các phương tiện truyền thông, ông đã từng tán dương nạn nhân của ông như thần như thánh? Hay chính Mục sư Ngô Đắc Lũy sau này tại Vọng Các cũng đã làm việc không mệt mõi với Cao Ủy, để cô vợ của Phong từ một gái điếm chuyên nghiệp rồi trở thành tú bà, và các con của y thị cũng từng tiếp tay cho ông và cho y thị trong hoạt động buôn người và kinh doanh thân xác phụ nữ ở Nam Vang một thời nay được cấp quy chế tỵ nạn và sắp được đi định cư. Chúng tôi thấy việc Mục sư Ngô Đắc Lũy giúp đỡ cho cô gái điếm kiêm tú bà Phan Thị Bé cùng 3 đứa con trai của y thị là hoàn toàn sai trái, có thể gây phương hại cho cộng đồng người Việt Quốc Gia sau này khi chúng đến định cư ở Mỹ. Nhưng bản thân ông, tú bà Phan Thị Bé cùng các con trai của y thị phải biết ơn người đã hết lòng giúp đỡ ông chứ. Sao lại đem oán để báo ân? Sao lại bịa đặt những điều không thành có để giết ân nhân của mình không gươm dao như thế kia? Sự thật thì chính ông đã cộng tác với cơ quan tình báo của Việt cộng tại Đại Sứ Quán CS tại Nam Vang trong vai trò chỉ điểm, chính ông là một kẻ hai mang dưới trướng của tướng tình báo người Khmer gốc Chàm tên Van Na để đổi lại ông được kinh doanh thân xác phụ nữ suốt 17 năm tại Nam Vang. Chính ông đã nhiều lần báo cáo với Đại Sứ Quán Việt Cộng tại Nam Vang về những hoạt động của Mục sư Ngô Đắc Lũy, mà một số bản báo cáo đó ông đã photo lại  cho ông Tài, Mục sư Lũy và chúng tôi đọc để chứng tỏ những điều ông báo cáo cho CS không có hại cho Mục sư Lũy. Thế còn hàng tram bản báo cáo khác mà ông không cho chúng tôi đọc thì sao? Một kẻ từng cướp của giết người như ông, từng buôn người và kinh doanh trinh tiết trẻ em như ông thì liệu còn tội ác nào mà ông chừa ra nữa không? Ông có chút liêm sỹ nào cuối cùng để nhìn nhận những việc ông đã làm hay lại hèn hạ chối bỏ?

Ngoài Nguyễn Phùng Phong ra, trong thời gian tỵ nạn tại Xiêm La, tôi cũng từng gặp “cựu tù chính trị” Nguyễn Ngọc Quang, chính Nguyễn Ngọc Quang đã chủ động đến chào tôi và bịp tôi rằng “Em còn giữ một lá thư của chồng chị, anh Bảo Giang Nguyễn Tuấn Nam gởi về cho chị lúc em ra tù….” Hành động bịp bợm của Nguyễn Ngọc Quang nhằm sau đó lôi kéo tôi đánh phá để hãm hại Mục Sư Ngô Đắc Lũy theo sự xúi dục của ông trùm thế lực đen Nguyễn Phùng Phong. Rất may mắn cho tôi và các con tôi là chúng tôi đã từng được giáo dục bởi nền giáo dục tự do, nhân bản và khai phóng của Việt Nam Cộng Hòa với đạo lý làm người là:

“Cư thiên hạ chi quảng cư
Lập thiên hạ chi chính vị
Hành thiên hạ chi đại đạo
Đắc chí dữ dân do chi
Bất đắc chí độc hành kỳ đạo
Phú quý bất năng dâm
Bần tiện bất năng di
Uy vũ bất năng khuất
Thử chi vị Đại Trượng Phu
Nghĩa là:
Sống ở chỗ rộng rãi trong thiên hạ
Đứng ở vị trí chân chính trong thiên hạ
Đi trên con đường lớn trong thiên hạ
Đạt được chí mình thì cùng người người hành đạo
Chẳng đạt được chí mình thì riêng mình hành đạo
Giàu sang chẳng dâm dật
Nghèo hèn chẳng đổi lòng
Cường quyền không làm khuất phục
Người như vậy là bậc Đại Trượng Phu

Vì vậy mà chúng tôi đã không bị cuốn vào cơn lốc thị phi, đánh phá người chống cộng. Cũng cần trình bày với quý vị rằng Mục sư Ngô Đắc Lũy cũng chính là người đón tiếp “cựu tù chính trị” Nguyễn Ngọc Quang sang Vọng Các và cũng là người thiếp lập mọi hồ sơ pháp lý cho “cựu tù chính trị” này cũng như giúp đỡ mọi cuộc gặp gỡ đàm tếu với các nhân viên đại Sư Quán Hoa Kỳ tại cơ quan OPE/IRC tại Nam Vang để hoàn tất thủ tục tỵ nạn cho gia đình Quang, nhờ đó mà Nguyễn Ngọc Quang và vợ con đã đến được Hoa Kỳ vào tháng 8 năm 2012. Quan trọng hơn thế nữa là em trai của Nguyễn Ngọc Quang là Bác Sỹ Nguyễn Ngọc Thiệu trong thời gian sang Mỹ học Thạc Sỹ Y Tế Cộng Đồng tại Boston Massachusettes đã lưu trú trong gia đình người anh cả của Mục Sư Ngô Đắc Lũy, vón là một sỹ quan QLVNCH từng phải trải qua 10 năm tù trong các trại cải tạo từ ngoài Bắc cho đến những trại Bình Điền Ái Tử. Điều này khiến hơn ai hết “cựu tù chính trị” Nguyễn Ngọc Quang là người biết rõ nhất gia đình của ân nhân mình là một gia đình nạn nhân của CS. Ấy vậy mà vì chút bả vật chất nhỉ nhoi do CS và trùm buôn người ban phát cho, mà “cựu tù chính trị” Ngoc Quang lại dám dẫm đạp lên đạo lý cắn xé ân nhân đã trợ giúp cho em trai mình và cho chính gia đình mình thoát khỏi nhà tù lớn của CSVN và đến bến bờ bình yên một cách an toàn.

Thật đáng buồn và đáng xấu hổ cho nhưng kẻ đã quá hà lạm cụm từ “cựu tù chính trị” để làm những việc bất nghĩa, bất nhân, giúp cho cộng sản bất chiến tự nhiên thành.

Ngày còn cáp sách đến trường thuở tóc còn để chỏm, chúng tôi đã được học những bài học đạo lý đầu đới rằng: “Cái xấu nhất của con người là lòng phản trắc và thói vong ân”.

Vỗ ngực xưng danh là “cựu tù chính trị” là người dấn thân để đấu tranh dành tự do, dân chủ và quyền làm người cho dân tộc mình, để giải phóng cho quê hương mình, vậy việc quý vị đan tâm hãm hại một đồng bào mình mà lại chính ân nhân của mình đang nói lên điều gì về con người của quý vị. là “CON” hay là “NGƯỜI”? là “NGƯỜI” hay là “CON”.

Xin những ai đó trót mang lòng phản trắc và vong ân, hãy hồi tâm để đừng tiếp tục nối giáo cho cộng sản, đừng tiếp tục giúp cộng sản bất chiến tự nhiên thành.

Thành Phố Bellevue, Washington State, ngày thực sự tự do đầu tiên sau hơn 39 năm đất nước rơi vào tay cộng sản.

Cựu tù chính trị Vương Thị Viếng và Các con

Web VN

 Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

saigonforsaigon.org

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com