Các bài trong đề mục

Hồi Ký & Tùy Bút

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Mê Hồn Trận

Phần 1: Lời mở đầu

Phần 2: Các loại Mê Hồn Trận theo dòng lich sử

 

 

 

 

 

 

MÊ HỒN TRẬN

Nguyễn văn Quí

Mỗi con người trưởng thành thường có được cái hiểu biết chung về cái đúng, cái sai; lẻ phải, điều trái; việc có, việc không thể có...Rồi trình độ học vấn làm cho khả năng nhận thức ấy thêm phong phú. Kế đến  là điều kiện sống đem lại cho mình những cái gọi là kinh nghiệm. Bắt đầu từ đây là có rắc rối! Tâm lý, cá tính mỗi người sẽ tác động đến cái vốn liếng hiểu biết thu được. Cái chủ quan mà ai cũng có, lúc ấy,  sẽ làm cho định  kiến nãy sinh! Đó là tin chắc nịch vào một điều chi đó -mà mình thấy,mình đọc thấy,  mình nghe kể, hoặc mình nghe đồn -và mình cho là đúng.

Mà định kiến là cái mầm gieo lệch lạc! Khoa học -nhất là các khoa về xã hội, kinh tế-  bấy lâu nay chế ra được những phương cách làm cho định kiến phát triễn hằng loạt, lây ra cho số người ngày càng đông, tạo ra cái một người làm, nhiều người bắt chước làm theo. Các nhà phân tích kỹ thuật quảng cáo thương mại đã đi đến "rèn" nên nhóm chữ "hiếp dâm quần chúng" (gốc tiếng Pháp: le viol des foules). Người ta muốn chỉ ra rằng, trong lãnh vực thời trang chẳng hạn. ai đó tung ra một kiểu mẫu gì, thiên hạ ùn ùn đi mua, mặc, đeo, mang, thắc..vv.. Người ta có, mình phải có, bất kể là mình thấp bé, mà có một cái thắc lưng to bản, cho thế là đẹp, vì hợp thời trang!

Tựa đề ghi ở trên nhằm mở đầu cho việc  diễn tả  cai chi nó làm cho người ta "chạy theo" bất cứ cái gì trở thành phổ biến, từ những món vật chất, cho đến những cái không hình thể  như là tư tưởng.  Mà theo như vậy, là vì đã bị Mê Hồn Trận cuốn hút vào rồi, khó ra, không ra được... Hồn bị mê, là mình hết biết, mắt mở trao tráo mà không thấy, trí vẫn làm việc, mà nhồi nặn tư tưởng do bên ngoài mình rước vào, không còn khả năng phân tích độc lập nữa.  Còn đối với danh từ trận, thiết tưởng chỉ cần nói rằng hiện nay sao mà có quá nhiều trận  mà ở đâu có trận, là ở đó không có sự bình yên! Từ trong đầu, ra ngoài đời!

Vậy làm sao mà thấy có Mê Hồn Trận? Làm sao mà biết mình đứng trước môt Mê Hồn Trận? Người ta nắm lấy cài gì của mình để lôi mình vào? Nắm cái suy ngjhĩ của mình. Tất cả đều do sự suy nghỉ mà ra. Suy nghĩ bị ức chế, mà mình không biết. Bị ức chế đến độ hết còn phân biệt thiệt với giả.  Nói vậy chớ cũng sẽ có lúc mình biết mà vào rồi mới biết! Thường là đã muộn!

Có nhiều  hình thức  Mê Hồn Trận. Có cùng chung một đặc tính": Mê Hồn Trận là cái bẫy sập.

Một là nhồi sọ các đối tượng, nhứt là những người còn trẻ, nặng mang  lý tưởng . Dùng một học thuyết có vẽ hấp dẫn, hợp với hoài bảo về sự bình đẳng trong sự sung túc, mình vì mọi người, mọi người vì mình; hoặc dùng sự thần thánh hóa một nhân vật nào đó, để thiên hạ vì quá sức phục mà nhắm mắt thần tượng.đi theo.

Hai là  rập cả xã hội vào khuông,  với kỹ luật sắc thép dành, Đây là dành cho những ai thức dậy từ cơn mê, mở một, rồi mở hai mắt, thất vọng, Thực tế lich sử các nước cho thấy những người như thế có 3 con đường:

1) Trốn đi bằng mọi cách

2) Không đi, ờ lại rồi lên tiếng phản đối, mức độ tăng dần với sử gia tăng áp bức, nhưng sự phục tùng sợ hi lại giảm xuống!

3) Cả xã hội bùng phát làm sập cái chế độ hà khác, ức chế.

Cố triết gia Jean Paul Sartre -khi tỉnh giấc Mê Hồn Trận- đã kết luận Chủ Nghĩa cộng sản là một cái vòng: người ở ngoài muốn vô, người ở trong muốn ra! Cuộc cách mạng quần chúng xô ngã Liên Xô và các nước chư hầu ở Đông Âu là thí dụ về các Mê Hồn Trận ngã như các con bài Domino vậy.

Ba là là phương thuật tinh vi hơn hết, thường được áp dụng cho những người ở  ngoài cái xã hội hà khắc áp bức, nếu có về, cũng chỉ thấy cái đẹp, cái hay, mà chẳng hề tiếp cận được cái xấu xa, tệ hại. Phương thuật này dùng cho cả bốn thành phần cư dân hải ngoại. Kể ra là: thành phần chống cộng; thành phần ý thức, nhưng không chống, vì cho là làm chi được đâu, mà cũng vì bận sinh kế ; thành phần thờ ơ, an phận ở ngoại quốc; thành phần sau cùng là sau môt quá trình chống Cộng mãnh liệt -kiểu bảo hoàng hơn Vua- đùng một cái trở  cờ, đón gíó ra sức thực hiện những ý đồ của cộng sản không che đậy!

Đến nay, đã có thể đếm được mấy kiểu Mê Hồn Trận như vầy:

- Mê Hồn Trận mô tả một đất nước Việt Nam tiến bộ về mọi mặt, nhứt là nguồn ăn chơi, hưởng thụ như là vô tận, ngày càng rập theo các "mốt" trên thế giới!

-Mê Hồn Trận phô bày thanh thế của đảng và Nhà Nước cộng sản, nay đang được các cường quốc ve vãn, nâng đỡ.. Nhứt là không màng các cái xấu xa bị lộ tẩy, bởi vì là tay đã nhúng chàm, thì sợ gì nhúng vào nước bẩn, mà cũng là vì tay dơ mà bên ngoài cứ nắm bắt!

-Mê Hồn Trận bày ra do những người làm bộ  đấu tranh chống Cộng. Đây là ngón đòn tinh vi nhứt. Người ta có một quá trình đi cùng, gần gủi và chinh phục mình do khả năng, tài nghệ, lập trường bên ngoài..  Do dư  biêt mình nghĩ gì, muốn gì, người ta  có nhiều cách để làm cho mình tin rằng người ta cũng như mình.. Tin xong, là mình tưởng. Tưởng người  ta cùng phe với mình, sẽ đồng hành với mình. Tin tưởng, tin tưởng, rồi cứ thế mà một lúc sẽ ngỡ ngàng ...

-Sau cùng, cần chỉ ra môt thứ Mê Hồn Trận do chính ta tạo ra, rồi người khác chen vào quấy cho thêm mù mịt Chúng ta vốn  thống nhứt trong ý chí chống Cộng, đem lại tư do, nhân quyền, dân quyền và thịnh vượng cho Đất Nước và Dân Tộc ta. Nhưng ta thường bất đồng quan điểm khi đi vào chi tiết đường hướng đấu tranh. Đó là do bản chất đa nguyên bẩm sinh, do tính chủ quan cố hữu, do có học thức và lòng tự tin rất lớn. Nên  "kẻ xấu" thừa  dịp ném vào đại cuộc những nụ mầm chia rẽ, để chính chúng ta tuới nước cho nó mọc lên!  Ngày nào thấy, nghe còn kêu gọi đoàn kết, mà không thấy "muôn người như một", ngày đó ta biết các Mê Hồn Trận còn "ép-phê" lắm...

ooOoo

Trong những năm trưóc đây, nhân xem truyền hình tường thuật một cuộc bầu cử Cộng Đồng ở  Quận Cam, Cali,  chúng tôi thấy có một anh chàng trẻ tuổi, lên máy vi-âm, dõng dạc tuyên bố:

"Tôi không phải là ngưới Quốc Gia; cũng không phải là cộng sản. Tôi là ngưới yêu nước". Người yêu nước.

Năm 1960,  trong vùng cộng sản chiếm cứ làm mật khu, một số người  yêu nước tuyên bố thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN), chống Mỹ để đưa Miền Nam đền chế độ Trung Lập. Khi Hiêp Định Paris được ký kết, Hiêp Định này dự trù cuộc một cuộc Tổng Tuyển Cử sẽ diễn ra, để dân Miền Nam lựa chọn giữa cộng sản, người quốc gia chống cộng và thành phần thứ ba: gồm một số trí thức Miền Nam yêu nước, cứ tin rằng chủ nghĩa xã hội là tốt đẹp. Nhưng không đầy hai năm sau khi kéo vào chiếm lấy Miền Nam, cộng sản Bắc Việt đã tổ chức một Hội Nghị Hiệp Thương Thống Nhất Tổ Quốc. MTGPMN bị dẹp bỏ. Các điều khoản về tổng tuyển cử trong Hiệp Định Paris là những mãnh vụn tơi tả bay theo rác giấy. Từng diễn viên trong cái Mê Hồn Trận tồn tại 15 năm - gạt dân Miền Nam và gạt cả thế giới - từ đó mỗi người tự chữa lấy cái khối u nhức nhối của mình, cho đến khi ôm mối hận thiên thu về nơi chín suối.

Chuyện Mê Hồn Trận còn dài. Xin tạm ngưng nơi đây.

CVOL/nvq 

 

 

 


Hồi Ký & Tùy Bút

 

Đổ Văn Phúc:

Cuối tầng địa ngục

 

Duyên Anh:

Đồi Fanta

 

Ngô Xuân Tâm:

Hai trường hợp ngộ độc

 

Nguyễn Huy Hùng:

Hồi ức tù cải tạo

 

Nguyễn Mạnh Tường:

Kẽ bị mất Phép Thông Công

 

Nguyễn Văn Quí:

Mê Hồn Trận

 

Nguyễn Huy Hùng:

Những dòng ký ức tù

 

Aleksandr I. Solzhenitsyn:

Quần đảo ngục tù

 

Đặng Chí Bình:

Thép đen

 

Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ:

Tôi phải sống

 

Duyên Anh:

Trại Tập Trung

 

 

 

 

 

 

 

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com