Các bài trong đề mục

Hồi Ký & Tùy Bút

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Mê Hồn Trận

Phần 1: Lời mở đầu

Phần 2: Các loại Mê Hồn Trận theo dòng lich sử

Phần 3: Công thức Mê Hồn Trận

Phần 4: Rầm tháng Giêng còn nhớ Dưa Hấu hay là câu chuyện Xanh Vỏ Đỏ Lòng

Phần 5: Nhận định về các Lễ Tưởng Niệm 40 năm  Ngày Quốc Hận 30.4.1975

 

 

 

Rằm tháng Giêng còn nhớ Dưa Hấu,

hay là câu chuyện Xanh Vỏ Đỏ Lòng

Nguyễn văn Quí

Tôi nhìn trái dưa hấu và nghĩ đến viết chuyện này, vì nhớ tới nhóm chữ: "xanh vỏ đỏ lòng"

Dưa hấu hiện diện trong đời mọi người Việt Nam, từ thuở ấu thơ, cho đến lúc biết ăn nó, thấy ngon miệng, cảm thấy đã khát. Đến hồi hiểu nó là một món không thể thiếu trong những ngày Tết, và nó phải nằm trên bàn thở Tổ Tiên, đứng trong một cái tô kiểu lật ngửa. Nhìn mảnh giấy đỏ hình quả trám mang chữ Phúc màu vàng dán lên đó, mà trong lòng thấy vui. Cái vui có nội dung thay đổi theo kiến thức thâu thập tùy thời gian, theo từng tuổi lớn lên. Rồi tới cái thời thấy ông phu xe xích lô hớn hở chở một cặp dưa nho nhỏ về nhà chiều 29, 30 Tết năm nào đó, thì ấy là giai đoạn nhận ra rằng kích thước của trái dưa là biểu hiện của tầng lớp xã hội.

Bên cạnh đó, cũng phải hồi tưởng lúc bị cha mẹ hạn chế, mà vẫn cứ thèm, nên lấy tiền lì xì lẽn ra mua một miếng dưa của thằng bé bán dạo dưa lẻ, ăn vô để rồi bị lạnh bụng vì dưa đã "phải gió"... Nhớ một bà Dì lớn tuổi ăn dưa hấu với nước tương... Nhớ đọc sách báo, nghe nói, biết hai chữ "sọc dưa", chỉ việc tóc hớt dở, hoặc sự thất bại của một toan tính nào đó!

Bổng nhiên dưa hấu biến ra khỏi đời sống của tôi và được thay thế bằng những hình ảnh trên, kỳ thật là những ký ức nho nhỏ trong tù, nhỏ nhưng cũng chen vào giữa những suy tưởng khác, làm tạm ấm lòng những khi nghe cái loa trên mái ngói báo gió mùa Đông Bắc sắp về.

Bây giờ...bây giờ một cái thình lình khác, là đọc tin trên mạng cho biết dưa hấu bây giờ ăn không tốt cho sức khỏe đa, kể cả hột dưa nữa! Có tin khác nói ở Việt Nam chưa thấy có, đồng bào chớ tin, và đưa tấm ảnh lên cho thấy có hai ông đứng đâm ống chích vào mặt dưa đỏ ao, không phải là dân ta!

Lâu nay, thành ngữ "Xanh Vỏ Đỏ Lòng" đã trở thành một khái niệm được nhắc tới nhiều trong giới người Việt tị nạn cộng sản . Nói gọn, xanh = cái bề ngoài Quốc Gia, đỏ = là cái bên trong cộng sản. Tuy nhiên nghĩ cho kỹ điều này không đơn giản, vì có liên quan đến màu sắc. Mà màu thì có thể biến đổi theo thời gian, có thể bị phai nhạt đi, có thể có biến thành nhiều dạng khác nhau (tiếng Pháp, tiếng Anh: nuances), để không còn là cái màu nguyên thủy nữa. Nhứt là khi bị ảnh hưởng bởi một cái chất gọi là sadolin, mà dưới đây sẽ nói đến. Và thời gian (hay thời cuộc, y như nhau) cũng tạo ra cho màu sắc một lịch sử của sự thay đổi hình dạng!

Vậy thử nhìn lại lịch sử của Việt Nam Cộng Hòa qua hai thời kỳ trước và sau 1975.

Trước 1975, có người nào, nhóm người nào có thể xem là thuộc thành phần Xanh Vỏ Đỏ Lòng không?Các sinh viên biểu tình gây rối tại các thành phố lớn, trong khi Miền Nam đang lâm chiến; các khuôn mặt chính trị chống chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, các ông trí thức -sinh sống bằng nghề tự do đòi thi hành Hiệp Định Paris, hổ trợ cho Cộng Sản Bắc Việt vừa đánh vừa đàm, để rồi sẽ trở thành cái Thành Phần Thứ Ba Hiệp Định dự trù cho vào ngồi trong các cái Hội Đồng Quốc Gia Hoà Hợp Hòa Giải Dân Tộc từ trung ương cho đến các địa phương Miền Nam để cho cộng sản Bắc Việt có cái thế cho họ chống ta, một mai mà giải pháp chính trị được dùng để đánh gục Miền Nam bằng độc dược thay vì bằng súng đạn; các ông đó chẳng có vỏ xanh! họ là "ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản", tức là họ lợi dụng được các sự dễ dãi của chế độ Quốc Gia, để làm lợi cho cộng sản. Khi họ bị câu lưu, thì các bạn ta bên Thế Giới Tự Do xem họ là tù nhân chính trị, dùng họ trong những đánh giá bất lợi cho nền Dân Chủ của ta còn chông chênh vì nhu cầu bảo vệ đất nước cần đi trước.

Bởi vì họ chống Việt Nam Cộng Hòa, họ quấy rối hậu phương trong lúc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đang phải đối phó với cuộc chiến do cộng sản Bắc Việt tiến hành, họ đâm sau lưng chiến sĩ ta... Lúc đó, ta gọi họ là "ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản", tức là họ lợi dụng được các sự dễ dãi của chế độ Quốc Gia, để làm lợi cho cộng sản. Khi họ bị câu lưu, thì các bạn ta bên Thế Giới Tự Do xem họ là tù nhân chính trị, dùng họ trong những đánh giá bất lợi cho nền Dân Chủ của ta còn chông chênh vì nhu cầu bảo vệ đất nước cần đi trước.

Mọi người đều biết chuyện gì đã xảy ra cho thành phần thứ ba đó trong cái Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, và Chánh phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam, đã lâm vào thời mạt vận chỉ một năm sau ngày cộng Sản Bắc Việt chiếm Miền Nam. Có những hạt nhân đỏ làm cốt cán cho các cái tổ chức giả tạo ấy, như cố Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, đã xin xuất Đảng cộng sản vì thất vọng ê chề, đã bị ông Phạm văn Đồng cấm khầu 10 năm, nay ắt đang ngậm cười nơi Chín Suối.

Cuối cùng, chỉ có những người mà nghe đâu ngày 30 tháng 4, 1975 bổng biến thành cán bộ cộng sản đứng ra giao nạp cơ quan của Việt Nam Cộng Hòa mà họ là nhân viên suốt mấy chục năm, mới thật đúng là Xanh Vỏ Đỏ Lòng. Họ thật sự phục vụ Việt Nam Cộng Hòa, dưới màu áo quốc gia, làm việc chăm chỉ, được tin dùng và "nằm vùng" lâu dài.

Phần trên, là phải ôn cố để có thể tri tân trong phần tiếp dưới đây

Ngày nay, tại hải ngoại có thành phần nào

có thể được xếp vào hạng Xanh Vỏ Đỏ Lòng không?

Người Việt Nam sống tại ngoại quốc vì hậu quả của chiến tranh mà có thể được chia ra và gom gọn là ba (3) thành phần. Một: người Việt Quốc Gia Tị Nạn cộng sản; hai: những người cộng sản và ba: là những người không thuộc hai giới trên. Hạng thứ ba, thật ra, vô cùng đa dạng. Ta chỉ có thể biết có những người Quốc Gia, không có đeo cái bảng "Tôi không thích Đảng cộng sản" như bây giờ người ta mạnh dạn mang trước ngực ở Việt Nam, nhưng trong lòng mà nghĩ đến cộng sản là có phiền muộn, nhưng vì hoàn cảnh riêng không tham gia việc đấu tranh. Ta gọi những đồng hương đó là đa số thầm lặng! Ta tin rằng đa số thầm lặng ấy nay đã tỉnh thức, trước tiên là để thấy rõ tệ trạng mà quê hương hằng ngày phải chịu đựng với mức độ trầm trọng không ngừng gia tăng.

Như vậy, tiêu chuẩn nào là cần để nhận dạng ai thuộc loại Xanh Vỏ Đỏ Lòng? Lấy từ trường hợp những người cộng sản "nằm vùng" trong hàng ngũ Việt Nam Cộng Hòa nói ở trên, thì những người đó phải tỏ ra chống cộng tích cực, mới gạt thiên hạ được. Ngày nay, nếu có hạng người như thế, tôi sẽ gọi đó là những "kẻ bảo hoàng hơn vua". Như thuở trước, ta không thể biết được họ là ai!

Trong cộng đồng hải ngoại, đã có những nhân vật đứng ra vạch mặt chỉ tên ai là Xanh Vỏ Đỏ Lòng. Quý độc giả cứ lên mạng mà xem. Chưa bao giờ tính chất Mê Hồn Trận  của chính trường dòng phụ trên đất Mỹ -nơi diễn ra cuộc đấu tranh Quốc cộng - lại hiển hiện như thế! Ta chưng hửng thấy những người mà trước giờ song hành với mình trên cùng một trận tuyến, bổng nhiên bị chỉ mặt gọi tên là cộng sản! Vậy, Mê Hồn Trận ở chỗ nào? Là ai tin ông cựu Thiếu tá Liên Thành thì sẽ xem ông là phiên binh, là vọng gác của Người Việt Quốc Gia Tị Nạn cộng sản. Ai tin những người mà ông chỉ trích, sẽ gọi ông là kẻ phá hoại hàng ngũ Quốc Gia. Mỗi bên có một số khán, thính giả ủng hộ. Kết quả là trong cộng đồng bao giờ cũng sẽ có nhiều nhóm đối chọi nhau. Đương nhiên tình trạng như thế làm lợi cho cộng sản.

Cần bình tâm tỉnh trí mà xem các bên xuất chiêu. Xin xét tâm lý của mình, và của tha nhân. Phàm ai nói vừa ý mình là mình thích ngay. Và con người cũng có cái tính đa nghi, để tự vệ. Vì cộng sản rất khéo gạt gẫm nên người ta dễ tin, sự cả tin vượt cái dễ tin bình thường. Rồi vì thất vọng ê chề khi vỡ lẽ, nên sự nghi ngờ, không tin lại cũng vượt mức thường tình. Vì vậy trước bất cứ lời kêu gọi, hoặc hành động cụ thể nào đi nữa, người ta hay cho rằng hãy kiên nhẫn chờ xem cái đã.

Bây giờ còn có thành phần nào đứng giữa hai bên Quốc cộng ?

Cách đây vài năm, nhà bình luận thời cuộc Trúc Giang, ở Minnesota, có cảnh báo:

-Manh nha đang có mưu toan dựng lại thành phần thứ ba ở nhiều nơi.

Hể nhắc đến thành phần thứ ba là ta không khỏi nhớ đến cái công cụ chứa đựng trong Hiệp Định Paris, mà cộng sản dự trù khống chế người Quốc Gia bằng cái xảo thuật đem 2 chống 1.

Diễn đàn VN-Share-News có đưa một bài ký tên Khánh Hưng, mà theo tôi là cái điếu văn hay nhứt từ trước đến giờ, dành cho thành phần đó, vì đánh gía ấy là:

Những người có thừa nhiệt huyết và dũng khí để đấu tranh quyết liệt chống những chính quyền của những xã hội dân chủ nhưng thiếu sự can đãm tối thiểu để bảo vệ một sự công bằng căn bản nhất dưới những chế độ độc tài. Và như thế, dù không chủ ý, “thành phần thứ ba” đã bắt một nhịp cầu cho các chế độ độc tài như cộng sản Việt Nam.

Theo chúng tôi quả những người nhẹ dạ đã hưởng ứng sự chiêu dụ của các cốt cán cộng sản, vì lầm tưởng họ có thể góp phần xây dựng cho Miền Nam VN một chế độ trung lập đứng giữa Thế Giới Tự Do và Khối cộng sản, mà không ngờ họ chỉ được dùng để bắt một nhịp cầu cho chế độ độc tài cộng sản Việt Nam! Cho nên bây giờ hãy thử xem có ai thật sự "đứng giữa" hay chăng?

Nói tới "đứng giữa" ắt phải nghĩ đến ranh giới! Lâu nay, phe ta có khái niệm " lằn ranh Quốc cộng", trong tinh thần hắc bạch phân minh. Phía cộng sản đưa ra cái "chiêu bài hòa hợp hoà giải", với ngụ ý không có ranh giới, như thế gạt kéo qua mới đễ! Phe ta vì ớn quá rồi, nên đề phòng cái nhập nhằng đánh lận con đen con đỏ, từ đó lại có vẻ cứng rắn, nên làm cho người ta có khi vì phật ý mà lọt tõm vào cái Mê Hồn Trận lúc nào cũng há mổm chờ!

Nói: "đứng giữa", dễ nói hơn. Mà phải độc lập mới thật sự đúng giữa chớ. Nước Mỹ là nước của các nhà Đại Tư Bản.Người Mỹ hiểu hai chữ độc lập là tự mình tạo lập, không lệ thuộc ai đó chi phối, sai khiến mình. Người Mỹ gốc Việt thuộc thành phần Quốc Gia, vì đang ở trong bối cảnh một sự đối đầu, nên phải dùng tiêu chuẩn khác để tìm hiểu .

Báo Người Việt có cây bút Ngô Nhân Dụng mới đây viết bài "Đảng mất mình đi đâu?". Tôi nghĩ rằng những ai phải bỏ nước ra đi sau khi cộng sản đặt luôn cái ách thống trị lên Miền Nam, ắt rất lấy làm khoan khoái khi đọc bài này. Con thuyền mang tên Người Việt đi biển lâu nay, theo cái nhìn của Người Việt Quốc Gia Tị Nạn cộng sản, cứ không để cho sóng lặng, gió yên. Bài "Đảng mất mình đi đâu?" giống như dụng cụ định hướng (gyroscope) làm cho tàu, thoáng một cái, có vẻ như đi vào cái hải trình đúng phải chạy của một con tàu độc lập!

oOo

Để kết thúc bài này, tôi xin nhận xét rằng bây giờ màu xanh ròng chắc chắn còn, còn màu đỏ chắc chắn không còn nguyên chất nữa. Tôi thật không rõ nguyên chất ấy như thế nào, chỉ nhớ là người ta từng hê lên rằng nó sẽ tiêu diệt chất sadolin! Mà lịch sử cận kim lại cho thấy đôi khi vẫn còn nhờ sadolin cứu cấp! Ta cũng biết, qua nhìn diễn tiến thời sự thế giới, rằng màu đỏ đã biến cái chất bên trong, chỉ còn giữ cái sắc bên ngoài. Cho nên từ đó mà nói đỏ hay không, chẳng còn quan trọng nữa, vì chỉ là những ảo giác được cấy vào tâm trí con người, mang đến kết quả là -như triết gia Jean-Paul Sartres đã từng nói

- "Chủ nghĩa cộng sản là cái vòng, người bên ngoài muốn nhảy vô, người bên trong thì muốn nhảy ra!"

Chất sadolin, từ lúc được khám phá ra cho đến nay được vài trăm năm, đã góp phần vào sự cường thịnh và mang lại ngôi vị "bá chủ" cho nơi sản sinh nó ra, giúp vô số nơi khác sinh tồn, và nay đang làm cái chế độ độc tài đặt ách nạn trên Đất nước và Dân Tộc Việt Nam bị tan rã từ trong nội tạng. Các cụ ngày xưa đọc tiếng Pháp, hay phát âm các tiếng matin (buổi sáng), malin (láu lỉnh) là ma-tanh, ma-lanh. Ta đọc chữ sadolin theo như thế, là "xa-đô-lanh", ắt dễ hiểu chất ấy hơn vậy.

Tuy nhiên khi một vật thể có tính đa năng thì công dụng của nó cũng đa dạng. Lénine từng nói rằng người cộng sản sẽ không bao giờ thật sự kết với những thành phần "phi cộng sản". Và cũng theo Lénine, dù có bị người cộng sản tiêu diệt trước mắt, tư sản lúc nào cũng mưu việc phục hồi giai cấp. Cho nên từ đó có thể thấy rằng mọi chiêu dụ, liên kết mà người cộng sản làm, cũng chỉ là do cậy vào mãnh lực của chất sadolin mà thôi. Vì chính họ không còn cái gọi là "lý tưởng cộng sản', thì lấy gì nữa để mà thuyết phục tha nhân? $$$.

Nguyễn Văn Quí   

 

 

 


Hồi Ký & Tùy Bút

 

Đổ Văn Phúc:

Cuối tầng địa ngục

 

Duyên Anh:

Đồi Fanta

 

Ngô Xuân Tâm:

Hai trường hợp ngộ độc

 

Nguyễn Huy Hùng:

Hồi ức tù cải tạo

 

Nguyễn Mạnh Tường:

Kẽ bị mất Phép Thông Công

 

Nguyễn Văn Quí:

Mê Hồn Trận

 

Nguyễn Huy Hùng:

Những dòng ký ức tù

 

Aleksandr I. Solzhenitsyn:

Quần đảo ngục tù

 

Đặng Chí Bình:

Thép đen

 

Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ:

Tôi phải sống

 

Duyên Anh:

Trại Tập Trung

 

 

 

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com