Các bài trong đề mục

Hồi Ký và Tùy Bút

theo thứ tự abc

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về baochinhviet@gmail.com.
DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Tổng Hội CTNCTVN

Bức Tường Thương Tiếc


Radio

RFA - Á Châu Tự Do

VOA - Tiếng Nói Hoa Kỳ

BBC - Đài Anh Tiếng Việt

RFI -  Đài Pháp Tiếng Việt

Little Saigon Radio

Đài Phật Giáo Việt Nam

Đài Đáp Lời Sông Núi

 


Các bài đã đăng

Trong năm 2010

Tháng 01 năm 2011

Tháng 02 năm 2011

Tháng 03 năm 2011

Tháng 04 năm 2011

Tháng 5&6 năm 2011

Tháng 07 năm 2011

Tháng 08 năm 2011

Tháng 09 năm 2011

Tháng 10 năm 2011

Tháng 11 năm 2011

Tháng 12 năm 2011

 

Tháng 01 năm 2012

Tháng 02 năm 2012

Tháng 03 năm 2012

Tháng 04 năm 2012

Tháng 05 năm 2012

Tháng 06 năm 2012

Tháng 07 năm 2012

Tháng 08 năm 2012

Tháng 09 năm 2012

Tháng 10 năm 2012

Tháng 11 năm 2012

Tháng 12 năm 2012

 

Tháng 01 năm 2013

Tháng 02 năm 2013

Tháng 03 năm 2013

Tháng 4&5 năm 2013

Tháng 06 năm 2013

Tháng 07 năm 2013

Tháng 08 năm 2013

Tháng 09 năm 2013

Tháng 10 năm 2013

Tháng 11 năm 2013

Tháng 12 năm 2013 

 

 

THAY NGÔI ĐỔI CHỦ

Thẩm phán PHẠM ĐÌNH HƯNG   

Trong 70 năm qua, đảng cộng sản Việt Nam luôn luôn tự hào và khoác lác đã lãnh đạo thành công Cách mạng tháng 8, đánh thắng Phát xít Nhựt, Thực dân Pháp, Đế quốc Mỹ và bọn Bành trướng Bắc kinh. Hệ thống Tuyên-Giáo của đảng cộng sản Việt Nam đã khuếch đại chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 và “đại thắng mùa Xuân” năm 1975 để tự tuyên dương công trạng vĩ đại đã tiến hành thắng lợi hai cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt dưới sự lãnh đạo “thiên tài” của Hồ Chí Minh tức Thiếu tá Hồ Quang của Quân đội Nhân dân Giải phóng Trung cộng. Bưng bít sự thật, đảng cộng sản Việt Nam không ngớt thổi phòng “công lao” đã sử dụng bạo lực cách mạng và tuyên truyền lừa dối tinh vi để thâu hồi độc lập từ trong tay Thực dân Pháp, đánh đuổi Đế quốc Mỹ xâm lược, thống nhứt đất nước, giải phóng nhân dân nghèo khổ thoát khỏi áp bức, bóc lột và đem lại công bằng xã hội.

Nhưng sau khi trở thành chủ nhân của nước Việt Nam thống nhứt nhờ viện trợ quân sự dồi dào của Trung cộng, Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa, đảng cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình là một tập đoàn bán nước hung bạo, cướp của, giết người, tham quyền cố vị và say mê tiền bạc, của cải vật chất, nhục dục và cao lương mỹ vị. Với đầu óc công thần, kiêu binh và giáo điều, người cộng sản ít học đã kiên trì bám víu vào quyền lực để thỏa mãn tham vọng trở thành những ông vua, quan “chân đất” có tài sản to lớn. Các chủ trương, chánh sách và hành động của đảng cộng sản Việt Nam từ 1945 đến nay đủ chứng minh Cách mạng tháng 8 và hai cuộc nội chiến kéo dài 30 năm (1945-1975) do Hồ Chí Minh chủ động chỉ nhằm mục đích: THAY NGÔI, ĐỔI CHỦ...

THAY NGÔI

 Ngày 19-8-1945, với vài phát súng lục, một số ít cán bộ cộng sản đã thành công dễ dàng trong việc cướp chánh quyền của Hoàng đế Bảo Đại. Cách mạng mùa Thu đã đưa Hồ Chí Minh (Thiếu tá Tàu Hồ Quang) lên ngôi Vua của nước Việt Nam thay thế Hoàng đế Bảo Đại, vị vua thứ 13 của nhà Nguyễn đã bị cưỡng bức phải thoái vị ngày 23-8-1945 trước áp lưc của đảng cộng sản Việt Nam. Thiếu tá Tàu Hồ Quang đã ngồi trên ngôi vua của nước Việt Nam mới thâu hồi độc lập ngày 11-3-1945 sau khi Nhựt đảo chánh Pháp hai ngày trước. Từ rừng núi Việt Bắc về Hà Nội, một nhân vật xa lạ ít người biết đến đã ngang nhiên chiếm đoạt ngôi vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và ngự trị tại Bắc bộ phủ (Phủ Toàn quyền Đông Dương) đến ngày qua đời (2-9-1969), không cần được nhân dân Việt Nam bầu cử trong một cuộc phổ thông đầu phiếu.

Để củng cố ngôi vị vua chúa, Thiếu tá Hồ Quang đã liên tục tiến hành chiến tranh mặc dầu Pháp quốc đã trao trả độc lập cho Việt Nam năm 1948 (Hiệp đinh Vịnh Hạ Long 1948 được bổ túc bởi hiệp ước Élysée ký kết năm 1949 giữa Cựu Hoàng Bảo Đại và Tổng Thống Pháp Vincent Auriol).

Ngay sau khi tiếp nhận viện trợ quân sự đầu tiên của Trung cộng, Hồ Quang thành lập đảng Lao Động Việt Nam (trá hình của đảng cộng sản Việt Nam) năm 1951 và chuẩn bị kế hoạch Hán hóa Việt Nam: chỉ thị Trường Chinh phổ biến một bản Hiệu triệu với tư cách Tổng Thơ Ký đảng Lao Động kêu gọi quốc dân đồng bào thỉnh cầu Trung cộng cho Việt Nam làm chư hầu, bỏ chử Quốc ngữ để học chữ Hán, dùng cao đơn hườn tán để trị bịnh thay vì thuốc Tây, dùng thuốc dán thay vì giải phẩu.

Trở về Hà Nội ngồi trên ngôi vua sau khi hiệp định Genève 1954 được ký kết, Hồ Quang đã ban mật lịnh cho Thủ tướng Phạm văn Đồng ký gởi Công hàm ngày 14-8-1958 công nhận chủ quyền của Trung cộng trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngoài Biển Đông. Công hàm Phạm văn Đồng là một hành vi bán nước đầu tiên của đảng cộng sản Việt Nam.

Đi theo bước chân của Hồ Quang, Lê Duẫn cũng đã leo lên ngôi vua của nước Việt Nam thống nhứt sau ngày Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn văn Thiệu rời khỏi miền Nam Việt Nam (23-4-1975). Ngự trị nước Việt Nam cộng sản như một ông vua chuyên chế đến khi “băng hà” năm 1986, Lê Duẫn không cần nhân dân bầu cử lần nào cả.

Trong thời gian cai trị nước Việt từ Bắc chí Nam, Lê Duẫn đã ký kết với Liên Xô một hiệp ước an ninh hổ tương chọc giận Đặng Tiểu Bình ra tay dạy cho Việt Nam một bài học vào tháng Giêng 1979. Chiến tranh biên giới phía Bắc là hậu quả của cuộc xâm lược và chiếm đóng Kampuchia, nguyên nhân của biện pháp cấm vận đã khiến cho nhân dân Việt Nam càng thêm thống khổ. Độc tài toàn trị, “vua” Lê Duẫn đã lừa gạt nhân dân khờ khạo với công thức:

“Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ”.

Dưới uy quyền chuyên chế của Lê Duẫn, nhân dân Việt Nam đã hy sinh mạng sống của vài triệu người để xây dựng một vương triều tàn bạo đã đày đọa và áp bức người dân, chà đạp nhân quyền, cướp bóc tài sản của đồng bào và phủ nhận tất cả quyền tự do dân chủ.

Cách mạng mùa Thu và chiến tranh 30 năm đã đưa Hồ Quang và Lê Duẫn lên ngôi vua của nước Việt Nam thay thế Hoàng đế Bảo Đại và Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn văn Thiệu.

Sự thay đổi ngôi vua của nước Việt Nam cộng sản đã tiếp diễn từ Lê Duẫn đến các Tổng Bí thư Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng căn cứ theo các hiến pháp do đảng cộng sản Việt Nam ban hành năm 1980, 1992 và 2013 dành độc quyền toàn trị cho đảng cướp nầy.

Độc quyền hiến định của đảng cộng sản Việt Nam trong 40 năm qua đã tước đoạt quyền làm người, các quyền tự do dân chủ và ruộng đất, tài sản của quảng đại quần chúng không cộng sản.

Dưới quyền lãnh đạo và che chở của các Tổng Bí thư và ban Chấp hành Trung ương đảng, cán bộ, đảng viên cộng sản từ trung ương đến địa phương đã trở thành những “quan chức” (mandarins) chân đất ít học nhưng có quyền hành vô giới hạn và tài sản vô cùng to lớn.

Sự cai trị độc tài, độc đoán và bất chấp pháp luật của đảng cộng sản Việt Nam đã tạo lập ra một xã hội bất công, băng hoại, vô đạo đức, vô cảm và mất tính người. Khoảng cách nghèo giàu của người Việt trong nước hiên nay quá xa.

Lợi dụng chức vụ, “quan chức” cộng sản ngồi mát ăn bát vàng, ngày càng thêm giàu có trong khi quảng đại quần chúng nghèo đói mặc dầu lao động vất vả ngày đêm.

Vì đặc quyền, đặc lợi, đảng cộng sản Việt Nam đã kìm hảm sự phát triến của đất nước.

Sinh mạng, tài sản, nhân quyền và tư do của dân tộc Việt đã bị hy sinh quá nhiều trong 70 năm thống trị độc tài của đảng cộng sản Việt Nam.

Sự tụt hậu của đất nước và đau khổ của nhân dân là “công trạng” của tổ chức Mafia nầy?

ĐỔI CHỦ

Trước năm 1862, Việt Nam chịu ảnh hưởng của Trung Hoa. Nhưng từ năm 1862, Việt Nam không còn là một chư hầu của nước Tàu:

Nam kỳ trở thành một thuộc địa (colonie) của Pháp quốc, An Nam (Trung kỳ) và Bắc kỳ thuộc quyền bảo hộ (protectorat) của Pháp.

Ranh giới giữa Trung Hoa và Việt Nam trên đất liền và ngoài biển do hiệp ước Thiên Tân ấn định. Hiệp ước nầy đã được ký kết năm 1887 giữa Patenôtre và Lý Hồng Chương.

Căn cứ các hòa ước ký kết năm 1862, 1874 và 1884, Pháp quốc thật sự là chủ của nước Việt Nam về cả hai mặt nội trị và ngoại giao.

Chánh quyền Pháp tại Việt Nam đã sử dụng nhiều viên chức cao cấp tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh (École Nationale d’Administration) và các trường đại học nổi tiếng của Pháp. Các viên chức Pháp đã thi hành nhiệm vụ với tinh thần trọng pháp.

Trong ngành Tư pháp, các Thẩm phán xử án thi hành chức năng với tinh thần độc lập, tôn trọng luật pháp và lương tâm nghề nghiệp trong sáng. Ngay cả các Biện Lý (Procureurs de la République) cũng được tương đối độc lập trong khi thi hành chức vụ căn cứ nguyên tắc: “La plume est ferme mais la parole est libre” (Bị ràng buộc bởi hồ sơ giấy tờ nhưng được tự do trong lời nói trước tòa).

Để tái lập ảnh hưởng đối với Việt Nam, Trung cộng năm 1940 đã phái Thiếu tá Hồ Quang đến hang Pác Bó (Cao Bằng) đặt căn cứ huấn luyện, dạy dỗ cán bộ đảng cộng sản Việt Nam, chờ đợi thời cơ cướp chánh quyền tại Hà Nội.

Mùa Thu năm 1945, đảng cộng sản Việt Nam đã cướp được chánh quyền của Nội các Trần trọng Kim do Hoàng đế Bảo Đại bổ nhiệm sau khi công bố bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 11-3-1945.

Thiếu tá Hồ Quang của Tàu nghiểm nhiên chiếm giữ chức vụ Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Triệt để trung thành với mẫu quốc Hán tộc và Liên Xô, Hồ Quang đã liên tục gây ra chiến tranh để giết chết dân tộc Lạc Việt càng nhiều càng tốt và tàn phá tận cùng quê hương của bộ tộc cuối cùng của Bách Việt.

Áp dụng chánh sách ngu dân, Hồ Quang chỉ thị Võ Nguyên Giáp với tư cách Bộ trưởng bộ Nội Vụ năm 1946 ban mật lịnh cho cán bộ cộng sản trong toàn quốc sát hại rất nhiều lãnh tụ các chánh đảng quốc gia, lãnh đạo các tôn giáo, cán bộ cộng sản Đệ tứ quốc tế, trí thức và tinh hoa của dân tộc Việt.

Ngoài các hành động ám sát, giết người tàn bạo, nhứt là trong Cải Cách Ruộng Đất (1952-1956), Hồ Quang còn ra lịnh cho Phạm văn Đồng ký công hàm ngày 14-8-1958 chuyển nhượng cho Trung cộng chủ quyền lãnh thổ trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nhưng không thông báo cho Quốc Hội bù nhìn.

Công hàm nầy đã được đảng cộng sản Việt Nam giữ kín trên 20 năm đến khi Trung cộng tự ý công bố năm 1979.

Sau cùng, để bắt đầu thực hiện âm mưu Hán hóa dân tộc Việt Nam và chuyển giao nước Việt cho mẫu quốc Trung Hoa, Hồ Quang đã gởi cán bộ và sĩ quan qua Hoa Nam để được các cố vấn Tàu dạy dỗ, huấn luyện, đào tạo và lựa chọn người trung tín với Hán tộc, đồng thời thành lập trường Thiếu niên Việt Nam tại Lư Sơn, Quàng Tây để “trăm năm trồng người” lãnh đạo nước Việt Nam mai sau.

Theo chỉ thị của các Cố vấn Tàu, cán bộ và sĩ quan cộng sản Việt Nam phải có nguồn gốc tam đại bần cố và ít học. Sau khi ông “vua” Hồ Chí Minh (Hồ Quang) đi xuống tuyền đài năm 1969, tất cả Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam, ngoại trừ Lê Duẫn, đều phạm tội bán nước cho Tàu theo “gương sáng” của “cha già dân tộc” gốc Hẹ, sanh tại Đài Loan năm 1901:

 - Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười và Phạm văn Đồng đã ký kết năm 1990 với Chủ tịch Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng tại Thành Đô (Tứ Xuyên) một mật ước cầu xin Trung cộng ban cho Việt Nam quy chế của một Khu tự trị khi sát nhập vào đế quốc Hán tộc năm 2020 để Bắc kinh giúp đỡ đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục ngự trị trên đầu cỗ nhân dân Việt Nam. Đến nay, mật ước Thành Đô vẫn không được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng công bố mặc dầu có yêu cầu của nhiều “lão thành cách mạng”.

- Lê Khả Phiêu đã chỉ thị chánh phủ Phan văn Khải ký kết với Trung cộng hai hiệp ước: hiệp ước ngày 31-12-1999 chuyển nhượng cho Trung cộng gần 1,000 kí lô mét vuông đất liền dọc theo sáu tỉnh biên giới Việt-Hoa, trong đó có cao điểm Núi Đất (Lão Sơn), ãi Nam Quan, suối Phi Khanh, bãi Tục Lãm, thác Bản Giốc; hiệp ước ngày 25-12-2000 chuyển nhượng thêm cho Trung cộng trên 12,000 kí lô mét vuông biển trong Vịnh Bắc Việt (Gulf of Tonkin). Trung cộng đã mua số diện tích biển nầy với giá 2.5 tỷ USD và đã bắt đầu khai thác dầu khí tại đây.So với hiệp ước Thiên Tân 1887, Việt Nam đã mất khá nhiều đất và biển. Hai hiệp ước ngày 31-12-1999 và 25-12-2000 đã được Quốc Hội bù nhìn phê chuẩn. Hai hiệp ước nầy đã giúp cho Lê Khà Phiêu và Nông Đức Mạnh trở thành giàu có vượt bực, tư dinh sang trọng ít ai sánh bằng.

- Nông Đức Mạnh đã chỉ thị chánh phủ Nguyễn Tấn Dũng ký kết với Trung cộng một số hợp đồng: hợp tác khai thác bauxite trên cao nguyên Trung phần; cho thuê 300,000 héc ta rừng đầu nguồn, lập tô giới Tàu tại Bình Dương (Đông Đô Đại Phố), Hà Tỉnh (Khu Kinh tế tự trị Vũng Áng), Đà Nẳng và một số tỉnh khác. Các hợp đồng nầy đã tăng thêm tài sản kếch xù của người con trai của “Cha già Dân Tộc” và Nông thị Ngát tức Nông thị Trưng. Nông Đức Mạnh hiện có một cuộc sống vương giả trong một cung điện dát vàng lộng lẩy vô cùng sang trọng tại Hà Nội.

 - Nguyễn Phú Trọng đã ký kết với Bắc kinh vào tháng 5, 2015 một số mật ước hiện còn giữ kín. Ông ta cũng không chịu công bố mật ước Thành Đô 1990 mặc dầu có yêu cầu của một số đông nhân sĩ, trí thức và “lão thành cách mạng”. Ông đương kim Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam đã có một số tuyên bố lú lẫn : nước Việt Nam là đất nước Hồ Chí Minh, thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhứt trong lịch sử Việt Nam,Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam phải là người miền Bắc, có lý luận v.v….Trong nhiệm kỳ của Nguyễn Phú Trọng (2011-2016), đảng cộng sản Việt Nam mặc nhiên xem như đã bỏ quên mất quần đảo Hoàng Sa, tỏ ra tiêu cực và vô trách nhiệm trong việc bảo vệ ngư dân và chủ quyền lãnh thổ trên các bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa trước kế hoạch của Trung cộng lấn chiếm lãnh thổ, độc quyền khai thác tài nguyên biển, bức hại tàu thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam. Khác hẵn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trong không dám đứng kiện Trung cộng trước Tòa Án Trọng Tài Quốc tế như Philippines.

 Nói tóm lại, từ thời Hồ Chí Minh đến Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng hiện nay, đảng cộng sản Việt Nam đã chuẩn bị từng bước cho “đại cuộc” Hán hóa dân tộc Lạc Việt và sát nhập nước Văn Lang (tên gọi đầu tiên của nước Việt Nam) vào đế quốc Hán tộc.

Nói cách khác, trong 70 năm qua, dưới quyền lãnh đạo độc đoán của Thiếu tá Tàu Hồ Quang và các Tổng Bí thư kế tiếp, đảng cộng sản Việt Nam đã tận trung phục vụ quyền lợi của thiên triều Bắc kinh và nhất trí hy sinh mạng sống của cả chục triệu đồng bào người Việt để đổi chủ từ Pháp quốc qua Trung cộng.

Các chủ trương và hành động của Thiếu tá Hồ Quang và đảng cộng sản Việt Nam từ 1945 đến nay đều nhằm mục tiêu tối hậu nầy. Nếu không có Cách mạng tháng 8 do đảng cộng sản Việt Nam của Hồ Tàu phát động, Việt Nam đã không lệ thuộc đế quốc cộng sản Hán tộc, tránh được hai cuộc nội chiến đẵm máu và đại họa mất nước hiện nay. Trái lại, nước ta đã có một chánh thể quân chủ lập hiến có khả năng phát triển đất nước và đem lại tự do, hạnh phúc cho toàn dân.

KẾT LUẬN

 Trong giai đoạn chiến tranh (1945-1975), Hồ Chí Minh (bí danh của Hồ Tập Chương, người Hẹ) và đảng cộng sản Việt Nam đã khai thác và lợi dụng lòng yêu nước của đồng bào nhẹ dạ chấp nhận hy sinh mạng sống và tài sản để giúp người cộng sản giành được chánh quyền bằng bạo lực và tuyên truyền lừa gạt.

Trước khi có chánh quyền, đảng cộng sản Việt Nam đã dựa vào dân. Nhưng sau khi cướp được chánh quyền từ Bắc chí Nam, tổ chức Mafia nầy đã xa rời dân và đối xử với họ như người bị trị có thân phận của người nô lệ. Sử dụng các công cụ bạo lực (Công An, Quân đội, Dân phòng, Xã hội đen, Dư luận viên), đảng cộng sản Việt Nam đã xem nước Việt Nam là tài sản riêng của đảng, muốn nhượng bán đất đai, biển cả, quần đảo tùy theo ý muốn của mình. Người dân không có quyền biết các việc làm của đảng vì đó là bí mật quốc gia. Đảng đã giấu kín tất cả hiệp ước, hiệp định, mật ước đã ký kết với các nước ngoài. Thâm chí người yêu nước phản kháng Trung cộng xâm lược còn bị đánh đập, tù đày.

 Trong dịp Đại hội 12 của đảng cộng sản Việt Nam sẽ nhóm họp từ 20 đến 27 tháng Giêng 2016 để 1,510 đại biểu cộng sản bầu cử Tứ Trụ Triều Đình cai trị 90 triệu dân đen. Khác hẵn các nước dân chủ, người dân Việt Nam không có quyền bầu cử 4 người có quyền cai trị mình. Đó là quyền chuyên độc của đảng cộng sản Việt Nam.

 Nhân dân Việt Nam và các quan sát viên quốc tế đang xem một hài kịch đang diễn xuất tại Hà Nôi. Say mê quyền lực vô biên của Tứ Trụ Triều Đình, các lãnh tụ đảng cộng sản Việt Nam đang tận tình đấu đá và bôi xấu lẫn nhau, sử dụng nhiều thủ đoạn bẫn thỉu để triệt hạ đồng chí đối thủ.

Chuyển giao quyền lực đang diễn ra đầy bất trắc. Trước ngày Đại hội đảng, bô Chánh trị và Ban Chấp hành Trung ương đảng đã nhóm họp nhiều ngày để quyết định vấn đề nhân sự liên quan đến 4 chức vụ chóp bu nhưng giữ kín kết quả.

Dân đen không có quyền tham dự, không được biết kết quả các cuộc biểu quyết của bộ Chánh trị và ban Chấp Hành Trung Ương. 90 triệu dân đen Việt Nam và các quan sát viên quốc tế chỉ có quyền dự đoán mà thôi. Họ đã dự đoán ra sao? Đa số nghĩ rằng trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam hiên nay có hai khuynh hướng chánh trị:

Khuynh hướng cấp tiến thân Tây phương do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đại diện và khuynh hướng bảo thủ giáo điều thân Trung cộng do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu.

Nếu khuynh hướng cấp tiến thắng thế, Việt Nam sẽ có cơ may thoát Trung, cải tổ chánh trị, chấn hưng kinh tế để đẩy mạnh việc phát triển đất nước Việt Nam trong nhiều lãnh vực. 

Hiện nay, Trung cộng đang lo sợ sụp đổ về kinh tế-tài chánh. Tình hình nầy sẽ có lợi cho khuynh hướng cấp tiến. Trái lại, nếu có sự can thiệp triệt để của Bắc kinh vào nội bộ của Việt Nam như trước đây, khuynh hướng bảo thủ sẽ tiếp tục duy trì chủ nghĩa Mác-Lenin, Việt Nam sẽ tiếp tục lệ thuộc Trung cộng và mật ước Thành Đô sẽ được thi hành để sát nhập nước Việt vào đế quốc Hán tộc vào năm 2020 với cương vị một Khu tư trị hoặc một Quận trực thuộc tỉnh Quảng Đông.

Vận mạng của đất nước Việt Nam hiện nằm trong tay 1,510 người cộng sản đã được bộ Chánh trị tuyển chọn làm đại biểu tham dự Đại hội 12 của đảng cộng sản Việt Nam.

Trong số 1,510 đại biểu đã được ban Tổ Chức Đại hội 12 cơ cấu, số cán bộ cộng sản miền Bắc nhiều hơn số cán bộ cộng sản miền Nam. Trưởng ban Tổ chức Đại hội 12 là Tô Huy Rưá, một ủy viên bộ Chánh trị thân cận với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Do đó, gian lận có thể xảy ra trong cuộc bầu cử Tứ Trụ Triều Đình cộng sản!

Ngoài ra, ông Trọng Lú đã từng tuyên bố: “Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam phải là người miền Bắc và có lý luận”. Hãy chờ xem đảng cộng sản Việt Nam thực hiện việc chuyển giao quyền lực bằng mưu gian, kế độc và thủ đoạn nham hiểm! Cầu mong Thượng đế ban phước lành cho đất nước Việt Nam tiếp tục tồn tại và nhanh chóng trở thành một một quốc gia dân chủ pháp trị tam quyền phân lập trong đó toàn dân được tôn trọng nhân quyền và được hưởng đầy đủ các quyền tự do dân chủ của nhân dân một nước độc lập.

Thẩm phán Phạm Đình Hưng

California, ngày 17-1-2016

 

Web VN

 Sài Gòn Báo

Biệt Động Quân VNCH

Cựu SVSQ T. Đức Úc Châu

Cựu SVSQ T. Đức Nam CA

Đại Tá Nguyễn Huy Hùng

Hội Ái Hửu SVSQ TB Thủ Đức

Hội văn hóa người Việt Tự Do

Khoa học và đời sống

Nam Định Đồng Dế

Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Dức

Thủy Quân Lục Chiến VN

Tập Thể Chiến Sĩ VNCH

Thiết Giáp Binh QLVNCH

Truyền Tin QLVNCH

Trường Vỏ Bị Quốc Gia VN

 

Bauxite Việt Nam

Con Đường Việt Nam.

Dân Chủ ca

Dân Làm Báo

Đỗ Văn Phúc

KhoaHoc.net

Lực lượng Cứu Nguy Tổ Quốc

Ly Hương

saigonforsaigon.org

Sài Gòn báo

Saigon Times

Thư viện Việt Nam

Tự Do Ngôn Luận

Việt Nam Exodus

Việt Nam - Sài Gòn

Việt Vùng Vịnh

 

 

 

 

 

   

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

     

DiễnĐàn | QuanĐiểm | ThờiSự | CộngĐồng | ViệtNam | ThơVăn | KhôngQuênBạnTù | HoaThờiLoạn | TàiLiệu | Media | HồiKý | TổngHội | KhuHội

Chính Việt xin đón nhận mọi ý kiến xây dựng và bài vở, xin email về   baochinhviet@gmail.com